Lược dịch Rewrite (Cập nhật tuần hai lần cho đến hết các route chính)

archive

#21

Cậu vất vả quá ,mình chỉ biết mong cậu cố gắng chứ chẳng biết làm gì cả :thatvong:


#22

Không đơn thuần là công việc mà nó còn là một niềm vui của cậu ấy.


#23

Đúng rồi. Bạn ấy làm bởi vì đó là ước mơ của bạn ấy.Tớ ủng hộ cậu nha đừng làm quá sức đó :hoa:


#24

Vâng, sau khi uống vài vại bia và mấy chai vodka, mình quyết định tung bom của tết.

Hãy cùng đồng hành trong chuyến đi về của Kotarou và Chihaya nhé.

Đang đi xe của cô nàng thì quá nửa Chihaya nói là “Braking” rồi.
Quả nhiên, “Sát xe” là căn bản của việc lãng phí xe pháo mà. Tiền sát hậu đạp, đến ngã rẽ mà tôi vẫn chẳng giảm tốc độ đi chút nào. Nếu cứ giữ nguyên tốc độ thế này, thì chiếc xe không chết thì cũng thành tàn phế. Hơn nữa, ngồi sau xe là Chihaya, tôi càng phải đi cho cẩn thận. Những lời đó, tuy nói ra thì lâu, nhưng chúng đúng là những ý nghĩ trôi qua vô cùng nhanh chóng, có khi còn nhanh hơn cả tốc độ xe đang chạy ấy…!
- GO! Braking!!
Chỉ nghe “Soẹtttt” một tiếng kéo dài, chiếc xe đạp nghiêng một góc nhỏ hơn 30 độ so với mặt đường. Tôi có cảm giác những ngọn cỏ ở vệ đường va vào tay tôi vậy. Sao thanh âm đầy mạo hiểm đó, chiếc xe tôi lái đã rẽ khúc thành công mà không hề gặp bất kỳ trở ngại lớn nào.
- Được rồi, lại tăng tốc thôi!
- Ê này!!
Chihaya nói tướng lên ngay sau khi tôi nói câu tăng tốc. Từ phía sau, cô nàng giơ tay, liên tục đập vào lưng tôi.
- Đau đấy… Nguy hiểm lắm…
Lời nói còn chưa dứt, sau lưng đã bị cô ấy véo cho một phát đau điếng rồi.
- Cấm chỉ tăng tốc! Nhỡ xảy ra chuyện như vừa rồi thì cậu chết liền à!?
- Ấy ấy… Đừng làm thế…
Chiếc xe bắt đầu rung lên dữ dội.
- Ấy… Thấy chưa… - Chihaya hốt hoảng: Thấy chưa? Cậu lái cho cẩn thận chứ…
- À ừ… An toàn mà.
- Waa… Waaaaa… Yaaaaa…!!! - Chihaya vẫn không ngừng la hét phía sau.
Nếu chúng tôi mãi cứ như thế này thì kiểu gì cũng ngã cho mà xem. Không còn cách nào khác, tôi buộc lòng phanh xe, giảm tốc độ xuống mức gần như bình thường.
Lúc này, Chihaya mới chịu ngừng lại, nói:
- Nghe rõ đây! Đi xe như thế mà là an toàn sao? Phía sau cậu là con gái đấy nhé!
- Được rồi… được rồi…
Trong khi Chihaya ngồi phía sau cằn nhằn, chúng tôi cũng đã vào được bên trong thành phố.
Tôi vừa đạp xem vừa nhìn hai bên đường, nói:
- Sao mình không thử rút hết hơi trong bánh xe, rồi đi xem có thú vị không nhỉ?
- Hoàn toàn không thú vị gì cả!!
- Vậy sao? Con gái như vậy tôi chẳng thích chút nào à.
- Không có chuyện đó đâu nha. Cậu đang tự nói bản thân cậu thì có.
- À, là vậy à?
- Hơn nữa, cậu lúc nào cũng thế! Sao cậu không suy nghĩ trước khi nói được nhỉ? Chẳng tinh ý chút nào nên tôi mới ghét cậu đấy.
(Chihaya phát âm “delicacy” thành “decalicy”
- Tinh… tinh tiến~?
- Không phải! - Chihaya cối ngay lập tức: Cậu ngay cả tai cũng hỏng rồi sao?
- À…Ý cậu là… tinh tế?
-… - Chihaya ngượng ngùng.
- Delicacy, tinh ý. Cậu phát âm sai rồi đấy.
- Ch… chỉ là phát âm sai thôi mà. - Chihaya vội nói: Hơn nữa, đó chỉ là…
- Ồ, phân chó!
Tôi vội quẹo tay, lách vội sang một bên để tránh bãi phân chó giữa đường.
- Uwaaaa…!
Chihaya hét toáng lên ngay khi xe vừa lạng lách, đồng thời giơ tay ôm chặt lấy tôi.
- Ối chà, nguy hiểm thật đấy!
- Nguy hiểm là cậu thì có! Đột nhiên làm trò gì thế!!
- Ái chà, bởi vì tôi có cảm giác, nếu chiếc xe mới cáu này mà bị bẩn thì thê thảm lắm.
Vừa nói, tôi vừa đưa tay ra sau Chihaya, chỉ chỉ “cái thứ đó” ở giữa đường.
- ….
- Dù thế nào thì đó cũng là một vấn đề lớn đấy.
Tôi có cảm giác ở trong tình huống này, trước tiên là cần phải dạy lại con thú nuôi đó, bởi đã là thú nuôi thì chắc chắn phải có chủ mới đúng.
- À… Ừm…. Mà… cũng đúng…
- Mà đó cũng là do nhân tâm mà thôi.
Khủy tay Chihaya chợt chạm vào lưng tôi. Cô ấy khẽ “A…!” một tiếng, vội vàng rút tay về.
Chợt nghe “cạch” một tiếng, chiếc xe bỗng xóc mạnh một cái. Chihaya la “Wa…” một tiếng, lại ôm lấy tôi lần nữa.
- Đúng là tôi có hơi sơ sót thật.
- Ugu… - Đáp lại lời tôi là tiếng Chihaya nói: Đúng là như thế.
Nghe thanh âm này, tôi đoán là khí tức cô ấy đã trở lại bình thường.
- À, đường này sắp đến công viên rồi đấy.
- Ừm…
- Cậu có nghe thấy gì không đấy?
- Ng…. Nghe được rồi!
Đi thêm một đoạn nữa, tách khỏi làn đường dành cho ô tô, chúng tôi rẽ vào con đường nhỏ dành cho xe đạp.
Đó là con đường nhỏ, với hai hàng cây xanh lá kim rủ bóng mát, ánh sáng le lói chiếu xuống. Xa xa là rặng núi xanh xanh, từng đợt gió thổi tới làm tâm hồn người trong khung cảnh đó không khỏi thấy trong lòng thanh đãng. Dưới chân tôi là từng đợt cỏ được gió thổi đung đưa như đang nhảy múa. Gió thổi miên man như đi tản bộ trong khung cảnh cố định. Đúng hơn, mùa hạ có bóng cây râm mát, mùa thu có lá rơi…

http://img1.imagehousing.com/72/c19e21ff16bf8a75280dec01703b1590.png
Ngày trước tôi cũng từng biết “Ngân hạnh bạch quả” là mùi vị mùa thu lạnh như lòng người (“Ngân hạnh”: Nhân của quả hạnh, màu trắng,vị đắng, thường được dùng làm thuốc - ND).
Thế nhưng, khi đi trên con đường đầy họa ý ngụ tình như thế này, tôi đột nhiên lại có ý nghĩ đó.
Trên con đường nhỏ vắng bóng người, chúng tôi cùng đi xe đạp mà thắng tiến.
- Khung cảnh thành phố tại đây giống như một cảnh trong phim vậy
- Vâng? - Chihaya ngạc nhiên.
- Nhìn xem, trạng thái chúng ta lúc này đấy mà.
- Vừa rồi là động tác bốc đầu xe hả?
- Không~
Cảm tình của bộ phim không phải ai cũng hiểu được hết.
- Đi xe trên con đường yên tĩnh như thế này cũng không tệ lắm đâu ha.
- Đúng là thế. - Chihaya trả lời ngắn gọn.
-…
Tôi suy ngẫm, chưa rõ tại sao cô ấy lại không cảm thấy thú vị cơ chứ.
Thế nhưng, chúng tôi vẫn tiến vào khoảng không gian vô định phía trước.
- Nè, tại sao Ohtori lại chuyển trường vào lúc này vậy?
- À… thì… xem nào… Thì do thời gian… vô cùng thích hợp mà thôi.
- À…
- Mùa hạ rất nóng, mùa đông rất lạnh.
- Mà đối với những tác nghiệp gia thì thời kỳ này cũng không tệ đâu.
Lý do chuyển trường đại khái như thế, toi cũng không quan tâm cho lắm.
- Cha mẹ của cậu đó…ừm… không phản đối việc chuyển trường sao?
Không biết nên nói gì trong tình hình này, nên tôi đành lựa một câu hỏi thuộc loại bình thường nhất vào lúc này.
-… Không phản đối.
- Ế…
Lại là một gia tộc tự do.
- Tại sao cậu lại hỏi chuyện này?
- Ôi chao… Đó không phải là câu hỏi bình thường sao? Vậy cha mẹ cậu làm nghề gì vậy?
-… Rất thông thường sao?
- Đại khái thôi.
- Vậy… Lý do cả nhà đưa ra… đối với tất cả mọi người thì đây là lúc thích hợp nhất.
-… Tự do thật đấy.
- Rất tự do đấy.
- Vậy, song thân cậu làm việc à?
- Song thân nói, không làm gì cả.
- Hả?
- Bởi vì không có (song thân).
-…
Có lẽ tôi đã nghe được một chuyện không hay rồi.
Chỉ nghe Chihaya nói tiếp:
- Bởi vậy tôi mới nói, tôi rất tự do đấy.
- À…
“Tự do”, đây hẳn là một từ đầy ý nghĩa, những người không có tự do chắc chắn sẽ rất ghen tị. Nhưng với tự do của Ohtori, thì có lẽ chẳng có mấy ai ghen tị với tự do như thế. Bởi đó là tự do của cô độc.
- Là vậy sao…?
- Cậu nói thế là sao chứ?
- Tội có cảm giác mình không nên hỏi câu ấy.
- Hỏi cũng là chuyện bình thường, cho nên cũng rất bình thường mà.
- Nhưng nội dung thì chẳng bình thường chút nào.
-… Với tôi thì đó là bình thường.
- Vậy sao…?
Bình thường là thế nào? Chẳng lẽ cứ nói bình thường ra là xong ư? Cũng có thể đối với tôi, hay chuyện bình thường đối với tuyệt đại đa số người, chuyện như thế cũng không phải là bình thường cho lắm.
…Như thế chẳng phải vô cùng ít sao?
Chợt nghe Chihaya hỏi:
- Kotarou thì thế nào?
- Hả?
Chính bản thân tôi cũng ghét bị hỏi ngược lại như thế.
- Kotarou thì thế nào~!
Chihaya hỏi lại, thanh âm như được kéo dài hơn.
- À, gia đình của tôi hả?
- Đúng thế.
- Rất bình thường… À thì…. Song thân có công việc rất bình thường, và… vì công việc nên chẳng mấy khi ở nhà.
- Gì mà chung chung thế?
- Đâu có~!
- Tuy tôi không biết cậu đang nghĩ gì, nhưng tôi xem cậu cũng rất bình thường đấy… Xem nào….
-…
- Do… Don’t mind?
-… Thì thế mà.
- Thế là sao hả? Cậu không nói hẳn hoi được sao?
- Phải ha~!
Tôi cũng không lý giải được đâu, chị hai à… Hoặc tôi thật sự không biết chính bản thân mình ra sao nữa. Chỉ là có lẽ chính bản thân tôi đã tự trói buộc mình lại.
Cũng có thể do đó là tôi, luôn suy nghĩ khác với mọi người, hay do cảm nhận của tôi khác với mọi người cũng nên.
Mà dù sao thì lúc này chuyện đó cũng trở thành chuyện quan trọng nhất rồi.
- À, thì là…
- Chuyện gì sao?
-…
Tôi không sao nói được.
- Muốn thay đổi chủ đề đang nói, cậu thấy sao?
- V… Vâng? - Chihaya ngạc nhiên: Xem nào… Vậy hiện tại thì thế nào?
- À…
Lạch cạnh, lạch cạnh… Chiếc xe rung rung.
- Tại sao lại lung lay thế này?
-….
Con đường bắt đầu đến đoạn dị thường rồi.
- Dừng!
Tôi khẽ bóp phang. Chyhaya xuống xe. Tôi nhìn lốp. Thấy lốp vô cùng xuất sắc của chiếc xe hiện đại đã bị thủng.
Không còn cách nào khác, tôi và Chihaya đành đi bộ trở lại thành phố.
- Thế cho nên tôi mới nói cách đi của cậu quả nhiên không được. – Chihaya nói: Tất cả đều là do lỗi của Kotarou đấy.
- Phải rồi, xin lỗi nha. Đúng là lỗi tại tôi vì không ngờ cậu lại nặng như thế!
- Nặng!? – Chihaya tròn mắt kinh ngạc: Thế là thế nào hả?
Tôi và Chihaya vừa đi vừa tranh cãi, cũng vừa đi vừa tìm cửa hàng sửa xe đạp. Chihaya vừa đi vừa chỉ chiếc xe của cô ấy, vừa nói:
- Mà hơn nữa, đây là chiếc xe mới. Không thể có chuyện đột nhiên hỏng được!
- Không~ bên trong lốp xe bị kim châm thủng thôi. Có lẽ là do đường đi sóc quá ấy mà. Tóm lại, xin lỗi nha.
-… Mà… nếu cậu đã nói thế thì… Lỗi cũng do tôi mời cậu đi cùng mà…
- Phải rồi… Muốn đi xe là Ohtori, không thể chở người được cũng là Ohtori mà…
-… Cũng phải ha… - Giọng Chihaya tỏ ra hối lỗi
- Lần này, lỗi sai tám phần là tại Ohtori đấy….
- Thật như vậy sao… Như vậy thật là… - Giọng Chihaya đầy vẻ bối rối.
Rồi chợt như nhớ ra điều gì, cô nàng bắt đầu vặc lại tôi:
- Qu… quả nhiên trình độ trảm phong (cao hơn chém gió một bậc) của cậu quá lợi hại mà. Tuỳ tiện chở người, lại ngồi chung với tôi ở phía sau, kẻ cứng đầu như thế không phải Kotarou cậu sao!!
- Xì…. Bị phát hiện rồi sao?
- Cậu định lừa tôi như lừa con nít chắc?
Ngay từ đầu tôi cũng đã có ý định trêu cô nàng này rồi.
Đi thêm một đoạn nữa, tôi chỉ tay về phía xa xa, nói:
- Mà dù sao thì cũng đến nơi rồi.
- À, vâng.
Đến tiệm sửa chữa xe đạp, tôi gọi lớn:
- Có ai không?
“Cạnh” một tiếng, một chú áo nâu, trên vai vắt một chiếc khăn bước ra. Chủ tiệm xe đạp nói:
- Đến rồi, đến rồi! – Nhìn chiếc xe mà tôi đang dắt, chú nói tiếp: Xem ra là bị thủng săm nhỉ?
- Vâng.
Nghe tôi nói, Chihaya ở bên cạnh khẽ thở một tiếng.
Chủ tiệm xe đạp, đón lấy chiếc xe, nhìn ngang ngó dọc một lát rồi bảo:
- Đúng là một chiếc xe mới đấy. Sửa loại này thì cũng nhanh thôi.
- Xi… xin nhờ cả vào chú. – Chihaya cúi đầu,
-… chở người thì không được. – Chủ tiệm xe hỏi thêm: Các cháu không bị thương chứ?
- À, xin lỗi. Vì cháu có việc gấp mà.
Chủ tiệm nghe tôi nói, lại nhìn sang Chihaya, rồi cười:
- Hồi chú còn trẻ, cũng thường chở vợ chú ở phía sau như cháu đấy.
Chú vừa lấy dụng cụ, vừa cười “Hahaa…”, trên mặt đầy vẻ hạnh phúc.
- Vợ ư… - Tôi lẩm bẩm, rồi nhìn sang phía Chihaya.
- Chuyện gì đấy?
- Không… không có gì đâu.
Thế rồi, như hiểu ý của chú chủ tiệm xe, cô nàng vừa chỉ tôi, vừa nói như thanh minh:
- Không phải chái với Kotarou có mối quan hệ như thế đâu. Đúng hơn là cháu rất ghét anh ta!
- Đúng là tuổi trẻ!
Chú chủ tiệm vừa cười vừa lôi chiếc săm ra. Cũng chẳng có việc nào khác để làm, tôi cúi xuống, xem chú chủ tiệm vá săm. Chihaya đứng đó, với ánh mắt ngạc nhiên mà nhìn ngắm “giang sơn” của cửa hàng.
Cô ấy lấy từ trong hộp dụng cụ ra, hỏi:
- Đây là gì vậy chú?
- BeltStander!
- Cái đó dùng để đưa lốp ra khỏi vành bánh xe. - Tôi nói: Là một loại dụng cụ không thể thiếu đối với thợ sửa xe đạp.
- Đúng đúng! - Chú chủ tiệm gật đầu: Cháu hiểu biết nhiều qúa nhỉ.
- Chú đừng nhìn cháu như thế. Ở nhà cháu đã tự sửa xe đạp mấy lần rồi mà.
Tất nhiên là nếu bị nặng quá thì tôi cũng phải cho nó ra tiệm sửa xe thôi.
- Ồ… - Chihaya ngạc nhiên.
Cô nàng tiểu thư này chắc chẳng biết gì nếu xe bị hỏng đâu.
“Leeng… keeng….”, Chihaya gõ gõ chiếc beltStander xuông nền, tạo thành những thanh âm vui nhộn, thế rồi, cô nàng lại đưa nó lên ngang mắt, nhìn trân trân vào nó. Toàn bộ những thứ không hiểu trên thế giới, có lẽ đều tập trung cả vào cô nàng tiểu thư này rồi.
- Như thế cũng tốt. - Tôi nói: Thế nhưng BeltThunder mới là tên đẹp. Dùng beltThunder đi.
-… Rốt cục thì thế nào mới là tốt đây?
- Ế!? Thunder sao!? - Tôi giả bộ ngạc nhiên.
- Thunder là thế nào?
- Thuộc tính Lôi (Sấm sét) đó.
- Tôi có cảm giác chẳng hiểu cậu đang nói gì vậy đấy.
- Chẳng lẽ cậu không biết Belt điện cơ sao? - Tôi vẫn giả bộ ngạc nhiên: Không hay rồi! Vậy cái tên đó không hợp rồi! Lại không phải là belt điện cơ rồi!
-… Kotarou thật kỳ lạ quá.
- Kỳ lạ ở điểm nào?
- Đúng là tuổi trẻ! - Chú chủ tiệm cười lớn, đồng thời vẫn chăm chú vào việc sửa chữa của mình.
Thành phố bắt đầu vào buổi hoàng hôn.
- Thật là… Cũng tại lỗi của Kotarou, nên hôm nay toàn gặp chuyện không may thôi à.
Chihaya vừa đi vừa nhìn bầu trời nhuộm ánh vàng vừa nói.
- Thật sự rất xin lỗi. Tôi sẽ chịu phạt mà.
Tôi dắt theo chiếc xe của Chihaya, hai chúng tôi vẫn bước đi cạnh nhau. Kết quả của việc “Hướng dẫn du lịch” đến công viên và chiếc xe đạp đã kết thúc.
“Không được. Phải giới thiệu về đường phố này thôi”.
Nghĩ vậy, tôi chỉ vào một ngôi nhà, nói với Chihaya:
- Nhìn kìa Ohtori! Kia là nhà của Kafuji-san đấy.
- Là ai vậy? - Cô nàng hỏi gọn lỏn.
- Kafuji-san! - Tôi nhắc lại.
Kỳ thực, tôi có nói ra thì cô ấy cũng chẳng biết đó là ai nữa là…
-… Thế nào cũng được.
- Kỳ thực tôi cũng muốn nói cái gì đó…
Có lẽ nên giới thiệu những ngôi nhà tĩnh lặng hai bên đường thì hơn nhỉ?
- Bụng đói ghê nhỉ.
Nghe Chihaya nói, tôi chỉ tay ra phía trước:
- Đằng kia có một nơi có thể mua đồ ăn được đấy.
Tuy không rõ cho lắm, nhưng tôi có cảm giác phía trước có nhà ăn.
- Không còn cách nào khác. Trước khi về đến nhà đành cố nhịn vậy.
- Nhà cậu ở đâu?
- Sắp đến rồi, gần đây lắm. Cậu đưa tôi đến đây là được rồi.
- Sao cơ? - Tôi ngạc nhiên.
Chihaya nhảy xuống gác baga, tôi đành giao xe cho cô ấy.
- À… Rất xin lỗi nha. Ngay cả việc chỉ đường cho cậu mà tôi làm cũng không xong…
- Không, tôi cũng có chỗ vui lắm chứ…
- Vui ư? Vui chỗ nào?
- Ế!? À không… Thì là… - Chihaya đỏ mặt, rồi nghiêm mặt, nói: Nói tóm lại là có chỗ vui đặc biệt khác.
- Cậu vui vì thấy kỹ năng lái xe của tôi quá điêu luyện chứ gì?
- Nếu được thì tôi cũng chẳng muốn ngồi phía sau cậu nữa đâu! - Chihaya tròn mắt, rồi thở ra một hơi, nói: Ôi… Thôi! Đúng là căn bản chẳng vui chút nào hết!!
- Là sao?
- Thì… là…
Chihaya chợt đỏ mặt. Rồi như nhớ ra chuyện gì đó, cô nàng nói không nên lời. Thế là cô ấy nói lảng sang chuyện khác:
- Th… thật lãng phí thời gian quá! Tôi về nhà đây!
- À… Ừ!
- Tôi đã nói là đến đây được rồi…
- Đừng có nói những lời khó nghe vậy chứ!
- Xi… xin được giúp đỡ…
Nói xong những lời đó, Chihaya đi xa dần.
“Tiếp theo là….”.
Tôi cũng nên về nhà thôi…
Về đến nhà, chợt thấy một tờ giấy gài vào khe cổng, tôi bèn lấy ra, nhìn thấy như sau:
Gửi K.T
Đêm nay đúng 12 giờ,hãy đến phòng 2-A
Sau đó hãy đi đến nơi ghi trên địa đồ
Ma nữ học viện kính thượng
Vậy là kỳ tới ma nữ học viện Senri Akane sẽ chính thức xuất hiện, hãy chờ nha mọi người.


#25

Mỗi lần cậu dịch xong 1 đoạn rồi sau đó cập nhật post đầu, để trong spoiler ghi ngày phát hành (đừng ghi tên route để tránh nhầm lẫn, còn ko thì ghi tên route ko nghi ngày) cho dễ theo dõi :x


#26

Cho hỏi đây là route nào vậy :hoc:


#27

Đây là rou Kotori-chan, sau khi đi đường công cộng.
Hàng khuyến mãi của dịp tết:

Đúng 11:45 giờ đêm đó, tôi đã đứng trước cổng trường.
Mời người đến gặp mặt giữa đêm đem thế này, thật khiến người khác kinh hãi.
“Đêm tối bao phủ ngay trước mắt…”
So với việc ở nhà tự thủ bản thân (Tự bảo vệ bản thân), thì chuyện đến đây cũng khiến tôi an tâm hơn phần nào.
Tôi mở chiếc Mappie ra. Trên tấm Map đó hiện lên vị trí tôi cần đến. Mục tiêu đã khóa, thành công. Tiếp theo là xác định địa điểm mà ma nữ đã chỉ định….
Để cẩn thận hơn, tôi đi một vòng quanh dãy nhà tầng một. Thấy cửa hai bên đầu hồi đều mở. Tôi rón rén nhòm vào trong, thấy có mấy người đi tuần. Nhìn trang phục, tôi thừa biết đó là các thành viên ban kỷ luật. “Không biết liệu có gặp Sizuru ở đây không nhỉ?”. Nếu tôi vào bằng đường này, quá nửa là sẽ bị bắt và bị tống cổ ra ngoài. Và khi đó, trò chơi sẽ kết thúc cùng với câu nói “Tên ngốc” của cô nàng được gọi là ma nữ học viện kia.
Nếu có gặp Sizuru, cơ hội xin tha của tôi mới xuất hiện. Nhưng chắc gì cô bé đã tham gia vào việc tuần tra ban đêm ở trường thế này.
Tiếp tục đi thêm chút nữa, tôi dừng lại bên hồ nước trước dãy nhà trung tâm.
- Ở đây có hồ nước, chắc là để nuôi cá. Thử cho chúng nó ăn, coi chúng tập trung lại có thú vị không nào…. Nhưng lúc này mình không có mồi.
Tôi đi vòng quanh hồ nước lần nữa.
- Tại sao lại không làm được nhỉ?
Tôi nghĩ thầm: "Khoan đã… Nói không chừng hồ nước này có thể làm được gì đó, cứ lấy một chút nước đề phòng xem sao.
Múc được ít nước cho vào chai nước lọc, tôi chợt nghĩ: “Mà mình đang làm chuyện gì thế nhỉ? Thôi mặc kệ, cứ lấy cái đã”.
Nhìn nước cho chiếc chai nhỏ, tôi nghĩ: “Nước này trông rất khả nghi, nhưng cũng không tệ lắm đâu. Nước trong hồ cho vào chai là hợp nhất rồi. Mà trong cái chai này có tờ giấy ghi bí mật của ai đó thì phải!”.
Tôi lấy tờ giấy đó ra, trên đó có ghi “Tôi thật sự là Siêu năng lực gia”. Tuy chẳng hiểu gì nhưng tôi cứ cất vào túi.
(Thu thập được tài liệu “Tôi thật sự là siêu năng lực gia”).
Thế rồi, tôi mới đến vị trí được chỉ định ban đầu.
Tôi đến phía cửa sổ ngoài. “Hình như vào bằng lối này.” Chuyện cửa sổ học viện đêm không khóa là rất nghiêm trọng. Tôi vào bằng lối này liệu có sao không? Nhưng đây là trường hợp đặc biệt mà. Chắc chẳng xảy ra chuyện gì đâu. Theo như điều tra từ trước, có lẽ lối vào đã được chỉ định từ trước, nên cửa sổ đã không khóa sẵn rồi.
Là do ma nữ an bài ư?
“Mình thật may mắn quá mà”.
Nghĩ rồi tôi nhẹ nhàng mở cửa sổ, leo vào trong rồi khẽ khàng đóng cửa lại. Bên trong hành lang tối vẫn sáng bởi ánh trăng rọi vào.
“Ban đêm ở học viện… Cảm giác thật kỳ lạ… Ấn tượng cũng thật bí ẩn đấy”.
Nếu là người thường, chắc chắn sẽ cảm thấy rất đáng sợ. Nhưng thật kỳ lạ, tôi lại cảm thấy rất vui.
“Quả nhiên mình rất thích chuyện may mắn này mà”.
Ánh trăng yếu ớt rọi xuống hàng lang đáng sợ không một bóng người, không gian trở nên tối-trắng một cách lạ thường.
Lên thẳng lầu ba một cách vô sự, tôi đến căn phòng được chỉ định.
Nhẹ nhàng, tôi mở cửa mà không gây một tiếng động.
Người đối diện với tôi rất có thể là Ma nữ đại nhân.
Quả nhiên, trong sâu thẳm trái tim tôi vẫn có chút sợ hãi.
-…Hừ…
Âm thanh nhỏ khẽ vang lên trong đêm tĩnh mịch.
Vì không bật đèn, nên cơ bản không nhìn rõ căn phòng ra sao.
Cũng không có hơi thở của người.
Khó khăn quá đi.
Hay bị rơi vào bẫy?
Tôi đột nhiên thấy mấy hàng chữ trên bảng đen:
Gửi K.T
Hãy đến phòng 1-C
Chỉ có thế mà thôi.
- Thế này là sao chứ?
Đến đây lại có một chỉ dẫn đến nơi khác. Nếu là một người truy lùng dấu vết, chắc chắn chúng sẽ được chỉ dẫn theo vòng tròn.
- Cảm giác cứ như mình chẳng có nhiệm vụ gì ha. Phòng 1-C sao?
Đến gần bức tường bên phải, tôi thấy nó như có gì đó. Quả thật, trên đó có tờ giấy dán vào tường, ghi là:
[Tôi là Phủ Nại, thích nhất là những chuyện H! Xin hãy liên lạc qua số điện thoại~! Trao bạn cả thân xác và tình cảm này!]
- Tình cảm và thân xác… Rốt cục thì trải nghiệm gì thế này.
Tôi móc điện thoại ra, gọi theo số liên hệ.
- Alo! Phủ Na đó hả? Tôi tên Tenno…
- Đây là số tuần tra đêm của cảnh sát đấy!!
- …Xì!
Cúp máy ngay lập tức, tôi không khỏi bực mình.
Đi dọc theo hành lang trung tâm, tôi chợt thấy trên bàn có một cái gì đó, bèn đến lại gần.
“Đây không phải là sách công khẩu sao? Tại sao giờ này chúng lại có ở đây? Được rồi, cứ xem thử thế nào”. Nghĩ là làm, tôi cầm quyển sách lên, lật vài trang.
- … …… Trình độ 45 phút à? Hừ!
Tôi đút luôn quyển “Sách công khẩu (Cấp C)” vào túi.
(Thu được “Sách công khẩu (Cấp C)”).
Theo hướng dẫn của chiếc Key-DokoDoko, tôi xuống cầu thang và dễ dàng tìm được phòng 1-C đó.
- Giờ thì… Lại gì nữa đây.
Gửi K.T
Đến phòng 3-B
- Được rồi, được rồi.
Cảm giác cứ như nhiệm vụ trong game RPG vậy. Cứ làm theo hướng dẫn thì sẽ đến được nơi cần đến.
Ra khỏi phòng 1-C, tôi đi thẳng ra hành lang bên phải.
Tại phía đó có tờ giấy ghi như sau:
[Miễn phí gặp mặt các bạn nữ]
“Đêm tối ở học viện, đến nơi theo chỉ dẫn, sẽ được tham gia cuộc tuyên truyền mật”, trên đó ghi như thế.
Tuyên truyền mật à?
Hướng đến một nơi hư vô. Âm thanh không thể nhìn cũng không thể thấy. Đó có lẽ là nơi nam sinh ai cũng muốn tham dự.
-… Đáng ghét! - Tôi lẩm bẩm, cứ như đi xem kịch vậy.
Bỗng có tiếng lạp cẩu (Bờm chó) đực đáp lại:
- …Đáng ghét!
Ngoài tôi ra, bốn bề không một bóng người, cứ như tôi đang bị lừa vậy. Trong tay của gã này, cũng chẳng đơn giản gì. Tiếng nói kia lại vang lên:
- Phía cậu cần phải nhẫn nhịn.
- Nhẫn nhịn là… - Tôi hỏi.
- Đêm tối ở học viện, nhiều loại vui vẻ, truyền tin theo gió, không thể tin được.
- Truyền tin thế nào mà tứ phía đều không thấy vậy…
Cậu ta nhìn quanh, và dường như đã nhận thấy chuyện kỳ lạ chẳng hợp lý chút nào rồi thì phải.
- Tấm truyền tin thứ hai trên bàn, cậu muốn xem không?
Nghe vậy, tôi cúi nhìn nội dung tờ truyền tin trên bàn, thấy nó ghi như sau:
[Thuận theo lời nói, hãy mở ra cánh cửa của phòng tham dự…]
-… Bị lừa rồi! - Tôi nói.
- Phải đó!
Nhưng tôi vẫn chưa bỏ chạy, mà đuổi theo để tìm kiếm những chuyện bí ẩn.
Lạp cẩu đực kết thành người quen.
Tôi quay ngược lại, đi theo lối hành lang trung tâm.
Bỗng nhiên gặp 1 cậu nam sinh năm nhất.
- A… Ế…
Cậu ta la hoảng khi trông thấy tôi. Giờ đã là nửa đêm, chuyện một nam sinh năm nhất chạy dọc hành lang quả rất khả nghi. Tôi hỏi:
- Nhóc sao thế, năm nhất?
- A, anh là người năm 2! Cứu em với!!
- Trước hết hãy nói lý do ra đã!
- E… em đến để lấy đồ để quên. Đột nhiên sau lưng…
- Đột nhiên làm sao? - Tôi hỏi dồn khi cậu ta ngừng lại, vừa cố thở hổn hển.
- Ông chú…. Xuất hiện!
- Cái gì? Thế là thế nào?
- Ông chú quân đoàn đó chế phục bọn em. Ôi… Ánh sáng sáng như đèn rọi cá, nói mà không hết lời…
- Này, bình tĩnh lại giùm anh cái.
- Quả nhiên truyền thuyết đó là thật! Bọn chúng…. Thực sự tồn tại… Ôi… ôi… ôi…
Cậu học sinh năm nhất vừa đi vừa lùi, đầy vẻ hoang mang.
- Thật là… tại sao lại nói chuyện đó cho mình chứ? Mà khoan, “bọn chúng” là…
(Thu thập được: “Đáng sợ! Ông chú quân đoàn”).
Sau đó tôi lên cầu thang, đến tầng 3.
Men theo lối hành lang trung tâm, tôi gặp một đứa bé. Nhìn cứ như học sinh tiểu học đang học cao trung vậy. Tôi hỏi:
- Sao nửa đêm nhóc lại ở đây vậy?
- Ta là kẻ săn SchoMon, cho nên ở đây chẳng vấn đề gì.
- Cái gì?
Tôi còn chưa hết ngạc nhiên thì đứa bé lại nói:
- Luôn luôn không cần người bảo vệ, luôn luôn tự do hành động cũng không vấn đề gì hết!
- Những lời nhóc nói anh chẳng hiểu gì ráo!
- Onii-san, anh có biết SchoMon như thế nào không? Nói cho em biết nó ở đâu đi!
-… Scho… cái gì?
Đứa trẻ tròn mắt nhìn tôi, nói:
- Chú Lạc Ngũ.
- …Hả?
Trong nháy mắt, tôi chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa.
- Chú… là nói… anh hả?
- Không biết cả SchoMon thì thật là kém quá! …Đáng tiếc!
Trong tiếng cười khanh khách, đứa bé đi xa dần.
-… Chú… à…
Những chuyện bí ẩn thế này, tôi chẳng hiểu gì cả.
Tôi lên tầng 4 ngay sau đó.
Do nhịn từ nhà đến giờ, tôi vào ngay toilet tầng 4.
“Chuyện này là thế nào nhỉ…?”.
Ý nghĩ chưa dứt thì tôi đã thấy một thứ rất kỳ quái:
[Trò chơi buông câu]
[Thời gian tham gia: Đêm tối từ 12:00 đến 03:00]
Nét chữ ghi rõ trên tường gạch ốp, là dùng bút vạn năng để viết lên.
- Trò chơi… buông câu?
Tôi với tay vặn nút xả nước. Lạnh thật đấy. Vì trời tối, cũng chẳng nhìn thấy nước chảy. Trong khi đó, cuộn giấy ở gần đó lại ghi:
[Trong lúc làm, cấm chỉ sử dụng]
- Ôi chà…
Tôi nhìn chiếc thùng đầy nước màu xanh bên cạnh, trên đó dường như đặt dụng cụ để chơi trò buông cần kia thì phải.
- Cũng chẳng hiểu nổi…
Tò mò, tôi cần cái cần và kéo thử. Chẳng mấy chốc lôi lên được một cái gì đó. Trong lúc kéo, tay tôi bị ướt. Nhấc cái vật kỳ quái đó lên nhìn, tôi thấy…
Úi chà chà…
(Thu được “Giày bị ếm bùa”).
- Nếu nó ở đây, thì có lẽ nó bị ếm bùa thì phải.
Nếu trang bị thứ này, có lẽ thời gian sẽ bị ếm bùa nhỉ?
- Súc sinh! Ra mau!
Tôi chơi trò buông câu, nhưng thất bại rồi…
“Mình thử chi thêm lần nữa, nhưng cái cần và thùng nước đếu không có. Ối chà… Tại sao trang bị tốt lại biến mất ở đây được nhỉ?!”.
Rời khỏi toilet, tôi vào thẳng phòng 3-B. Trên đó có ghi:
Gửi K.T
Ra ngoài hàng lang đi
- Hành lang gì chứ?
Vừa lẩm bẩm, tôi vừa ra ngoài hành lang.
Đứng trước phòng giáo viên, tôi vặn nắm đấm cửa.
“… Bị khóa rồi!”.
Tôi cố vặn thêm lần nữa.
“Khóa thật rồi sao?”.
“Cũng có thể… không có cái gì… Chắc phải dùng đến chìa khóa bí mật thôi.”.
Tức mình, tôi càng vặn mạnh.
“… A, mở được rồi!”.
Tôi mở cửa ra.
- Hình như có cái gì đó ở ngay trước mắt mình.
Tôi đến gần, hóa ra là bảng giấy nghi những tin tức trong trường.
- Mình đến gần xem thử nó thế nào.
Nghĩ là làm, tôi tiến lại gần đọc:
[Dùng mạng LAN để truyền thông tin trong trường, đấu thẳng, không được phá, chôn trong tường, sử dụng tốt nhất.]
-… Này…
“Hình như mình chẳng điều tra được gì thì phải…”.
Nghĩ vậy, tôi không lang thang nữa, mà ra thẳng hành lang của tầng 4 này.
Bên ngoài không một bóng người, nhưng trên tường thì có mấy hàng chữ sau:
"Cảnh bị viên
Giáo thụ viên
Trường học hệ nộ linh"
Dù là gì thì chắc chúng cũng đưa tôi đến được cái kết hoàn mỹ. Bởi Nộ linh của Giáo thụ viên sẽ đưa đến Cảnh bị viên, chính là không may x3, hội không may x3, mà bị buộc phải lùi về trường học. Nhưng với công trình trường học cong hình chữ U thé này, thái độ của đối phương như vậy sẽ rất kỳ quái. Tuy nhìn không thấy thân thể thật của đối phương đang núp trong bóng tối, nhưng cách chúng sống chẳng giống chút nào. Mà phía trước có gì đó u tối. Tôi quyết định đến đó xem sao.
-… Ma nữ chăng?
Cảm giác cứ như người đó có bộ râu trắng, đang rung rung chòm râu mà cười chê kẻ nhát gan vậy.
Cự ly mỗi lúc một ngắn.
Ánh sao mờ từ ngoài khung cửa chiếu xuống, làm thân thể người đó nửa sáng nửa tối.
-… Tào quân ư?
Bất giác, tôi lùi lại nửa bước.
Cứ như gió đang thổi vật cầu may treo trên con rối Kazamatsuri FriedChiken (KFC) vậy.
Tào quân, đất Sơn Đức.
Nghe nói, hồi đó trong quân kỷ luận rất nghiêm, nếu như bị phát hiện lính trộm gà bắt chó của dân thì kẻ đó chắc chắn sẽ gặp phiền phức lớn.
Nếu nói vậy… thì… hình logo cũng rất…
Thế nhưng gần đây, một vạn quân Tào đã có chủ…
- Tại sao quân Tào lại ở nơi này…
Bên dưới lại có vẽ một mặt cười, và mấy hàng chữ:
Gửi K.T
Hãy đến phòng sinh hoạt
Mang theo Tào quân
Lại về sao? Không rõ người này muốn gì nữa đây…
Khiêng theo Tào quân.
Tuy là khó mang, nhưng vì lời nói vô cùng quan trọng nên tôi vẫn cố làm theo.
- Rốt cục thì đây là hoạt động kiểu gì ta?
Trèo cầu lên cầu thang gần đó, tôi đến tầng 5.
Thấy bên hành lang phải có gì đó, tôi bèn đến gần.
[Bạn có biết con đường trắng không? Chuyện là như thế nào!?]
Nghĩ không được, đêm tối ở học viện, cũng là chuyện luyện kim thuật thì tôi không hiểu rõ. Ở nơi chỉ định đó, có vẽ một nam sinh.
-… Đáng ghét!
Đúng là trò đùa ác! Tiếp theo, trang thứ hai cũng dán ở trên bảng tin đó:
[Nếu đến nơi này, có thể thấy bảo tàng ẩn không?]
-…Định lừa ta chắc?
Tôi mở cửa, thấy trong phòng có một người.
- Cậu đến đúng lúc lắm. Ta là Vua trò chơi! Trong đêm tối ở học viện, trò chơi chính là thứ thích hợp nhất. Trò buông câu cũng là một trong những kiệt tác của ta. Thân phận thật của ta là… Vì để chống lại lời áp chế của đám ủy viên kỷ luật, lễ hội trường năm hai của đời học sinh. Nhưng ta lại không nghĩ thế, nếu dùng hết các phương pháp, thì chắc chắn ai cũng muốn tham gia… Và đó là toàn bộ kế hoạch của ta!
Kế hoạch thật đáng nể.
Lại nghe anh ta nói tiếp:
- Nhưng chúng đã bị phát hiện khiến ta buộc phải ngừng lại. Giờ ta phải chạy đây. Khi trời sáng tại chính học viện này, ta sẽ giới thiệu lại cho ngươi biết.
Nói xong,Vua trò chơi co giò nhảy ra ngoài cửa sổ.
-… Lãng phí thời gian quá!! - Tôi lẩm bẩm.
Cùng Vua trò chơi thành người quen!
Rời khỏi phòng của tay Vua trò chơi, tôi đến phòng sinh hoạt hội bằng lối hành lang chính. Thấy bảng tin ở phòng giữa có gì đó, tôi bèn đứng lại và đọc:
[Luyện tập trò gây cười]
-… Đây là…
Bên dưới chữ nhỏ quá, tôi đến gần nhìn cho rõ.
Cửa không khóa nên tôi đẩy cửa bước vào trong. Bên trong bố trí như phòng âm nhạc, cũng là cách âm hoàn toàn.
- Chẳng lẽ nơi này… tự do sử dụng?
Trường học lúc này chẳng lẽ cũng trang bị cho học sinh căn phòng xịn như thế này? Chỉ là không gian cách âm hoàn toàn tự tồn tại…
Tôi cũng muốn ở lại đây thêm chút nữa, nhưng lại sợ trễ giờ nên đành đóng cửa lại mà đi tiếp. (Ai muốn ở lại thì cứ chọn đến cùng là được - ND).
Đến cầu thang, tôi lại gần, cũng chẳng có bảng tin gì cả. Sau khi lên lên xuống xuống cầu thang vài lượt thì tôi thu được “Hạng 5 trong 7 bí ấn: Cầu thang ma quái”.
Cất tài liệu đó đi, tôi gõ cửa phòng sinh hoạt của hội nghiên cứ siêu tự nhiên.
- Xin phép…
Tôi mở cánh cửa ra, bên trong tối như hũ nút.
- Tối quá…
Không gian đen kịt một màu. Một tiếng thở của người cũng không có. Tôi đặt Tào quân xuống một nơi thích hợp.
Đột nhiên, căn phòng có ánh đèn.
Một thứ ánh sáng xanh mờ mờ ảo ảo phủ kín không gian phòng sinh hoạt.
Đó không phải là ánh sáng của đèn huỳnh quang.
Là ánh sáng gì thì chính tôi cũng không biết.
Nếu như muốn miêu tả, thì chỉ có hai chữ “Bí ẩn” mà thôi.
- Gì… thế này…?
Đó không phải là ánh sáng phát ra từ bóng đèn trên bảng, mà là ánh sáng được phát ra từ vật thể hình cầu đặt trên bàn.
“Thủy tinh ngọc… ư?”.
Bên cạnh quả cầu thủy tinh đó có đặt mấy tấm thẻ bài phát ra ánh sáng yếu ớt. So với ánh thái dương thì dịu hơn nhiều, nhìn cũng khá giống ánh trăng vậy.
- Đây là ánh sáng ma thuật ư…?
Tôi như bị quả ngọc thủy tinh đó mê hoặc. Tôi chuyển ánh nhìn về phía người đối diện, kẻ đang ngồi dựa lưng trên ghế lúc đó.
Với bộ đồng phục trắng của trường, khoác thêm chiếc khăn choàng đen trùm kín cả lưng và che phấn lớn gương mặt, cùng với vẻ đầy bí ẩn, người ma nữ ngồi đó, giọng nói đầy mỵ lực cất lên.
http://nu1.upanh.com/b2.s35.d3/a2723c51bebe567afa00205380f53b02_53251311.20130211142318.png
- Hoan nghênh kẻ phiêu lãng… đến với căn phòng thần bí của ta.
-……… Xin chào…
Tôi cố nói với vẻ bình tĩnh nhất lúc này. Hiện tại, đối diện với nguy cơ ngay trước mắt, tôi cũng thấy có chút hoảng sợ.
- Cậu chính là Tennoji Kotarou hả?
Chẳng cần tôi tự giới thiệu, ma nữ vẫn nói trước, như muốn chiếm tiên cơ vậy. Tôi chỉ còn cách là gật đầu, “Vâng” một tiếng.
- Thứ mà cậu muốn tìm, chính là ta đây.

Ma nữ mỉm cười, nửa gương mặt lộ ra ngoài tấm khăn đen khiến người đối diện nửa tò mò, nửa sợ sệt trong khung cảnh nửa sáng nửa tối này.
-… Ma nữ sao?
- Mọi người ai cũng dùng từ đó để gọi tôi.
Đáp lại câu hỏi của tôi, giọng nói vẫn bình thản vang lên.
- À, vâng.
Lúc này, nụ cười trên nửa gương mặt bí ẩn đã biến mất, nhường chỗ cho vẻ ngạc nhiên vừa xuất hiện:
- Cậu không sợ ư? Hay do cậu là một diễn viên đầy tài năng?
- Xin lỗi. Lúc bình thường tôi cũng đã nghe những lời nói như thế đến chán cả lỗ tai rồi.
- Thật vô vị quá đấy.
Giọng ma nữ vẫn đầy vẻ bình thản, nhưng không còn mỵ lực như trước nữa. Nói rồi, ma nữ đưa hai tay lên, gỡ tấm mũ trùm đầu ra, lộ một gương mặt trắng nõn.
-… Wow… Mỹ nữ!!
-…
Ma nữ nhìn tôi chăm chăm, khuôn mặt không lộ vẻ vui mừng. Hay là cô ấy không hề vui mừng vì được tôi khen là mỹ nữ nhỉ?
- Tôi xấu đẹp ra sao, cậu không cần phải nói. Quan trọng hơn, việc tôi muốn bàn chính là chuyện của cậu đấy, Tennoji.
- À, tất nhiên là tôi cũng muốn bàn về chuyện đó… Nhưng mà trước hết…
- Gì vậy? - Giọng ma nữ thoáng vẻ ngạc nhiên.
- Xin hỏi, cô là học năm 3 phải không?
- Đúng thế. Senri Akane, năm 3 đây.
Ma nữ hạ thấp giọng, nhưng vẫn đầy mị lực.

Xong.
Vài điều cần nói:
Trong khi tìm gặp Akane, nếu mọi người không đi đúng theo con đường mình đã chọn thì lời đối thoại với Akane sẽ khác ở đoạn đầu đấy.
Tuần này được khá nhiều rồi nhỉ.
Chắc cuối tuần nghỉ thôi.
Kỳ tới sẽ là phần cuối của cuộc nói chuyện với người được mệnh danh là “Ma nữ học viện”.


#28

Ngày 4 tháng 10 là thứ hai chứ không phải chủ nhật chứ bạn, mới đọc mới để ý nè


#29

Cảm ơn đã nhắc nhỏ góp ý. Mình đã sửa lại trong bản word rồi, còn trên web này thì lười quá. Mong mọi người thông cảm
Tiếp tục phần của tuần này:
Ma nữ nhìn tôi chăm chăm, khuôn mặt không lộ vẻ vui mừng. Hay là cô ấy không hề vui mừng vì được tôi khen là mỹ nữ nhỉ?
- Tôi xấu đẹp ra sao, cậu không cần phải nói. Quan trọng hơn, việc tôi muốn bàn chính là chuyện của cậu đấy, Tennoji.
- À, tất nhiên là tôi cũng muốn bàn về chuyện đó… Nhưng mà trước hết…
- Gì vậy? - Giọng ma nữ thoáng vẻ ngạc nhiên.
- Xin hỏi, cô là học năm 3 phải không?
- Đúng thế. Senri Akane, năm 3 đây.
Ma nữ hạ thấp giọng, nhưng vẫn đầy mị lực.
- Tennoji Kotarou năm hai, xin được chỉ giáo thêm.
- Chuyện của cậu, tôi cũng đã hiểu phần lớn rồi.
- Vâng. Gần đây, bên cạnh tôi cũng có nhiều chuyện xảy ra.
-… Ufufu… - Akane khẽ mỉm cười.
- Hình như chị vui lắm ha?
- Tôi rất có hứng thú với những chuyện dị thường đấy. Vậy đó là những chuyện như thế nào?
- Thật không có gì tồi tệ hơn. Mà tôi cũng nghe nói về hoạt đột của hội nghiên cứu siêu tự nhiên này. Chỉ có điều là không một ai biết được sự tình thật sự bên trong như thế nào.
- Cậu biết được khá nhiều rồi nhỉ.
- Chẳng qua là do tôi quyết điều tra đến cùng thôi.
- “Điều tra đến cùng” cũng không tệ. Nếu như không phải chuyện mình vô cùng tin tưởng, thì chắc cũng chẳng ai sẽ làm đâu nhỉ?
- Xin lỗi. Tôi không cố ý đâu, chỉ là vô tình thôi. Xin hãy tha thứ cho tôi.
- Cũng được thôi.
Nghe giọng không mấy khó chịu của Akane, tôi thầm thở phào trong lòng. “Xem ra cô ấy dễ tính ghê”.
Lại nghe Akane nói:
- Cậu chắc đã đọc bức huyết thư tôi cài ở cổng nhà cậu, nên đã tức tốc đến tìm tôi phải không?
“Cũng chẳng dễ tính lắm đâu…”, tôi nghĩ thầm rồi nói:
- Kim ngạch thủ hạ lưu tình thì tốt hơn…
- Chỉ là phí sửa chữa và đền bù tinh thần là đắt thôi.
Giọng Akane vẫn bình thản, nhưng lúc này dường như có pha thêm chút châm chọc.
- Phí đền bù tinh thần cũng có… - Tôi lẩm bẩm: Mệnh lệnh không thể chối bỏ.
- Sao?
- Không. Tôi chỉ nói với chính mình thôi mà.
-…
Akane hướng ánh mắt thăm dò vào tôi, rồi nói:
- Trở lại với vấn đề chính nào. Mời ngồi.
Tôi ngồi lên ghế. Lúc bấy giờ Akane mới bật đèn lên, làm căn phòng sáng hơn hẳn.
Cởi chiếc khăn choàng đen ra, kéo chiếc máy tính lại gần, gõ gõ vài thứ, vừa gõ vừa nhìn vào quyển sổ ghi chép bên cạnh.
- Ồ, gần đây hội siêu tự nhiên cũng điện tử hóa hết sao… Quả không hổ danh là…
Chiếc bút ghi ghi gì đó lên quyển sổ ghi chép, không gian tĩnh mịch đến nỗi có thể nghe được cả tiếng bút ma sát với giấy vậy.
- Ế? Đây là FPS mà?
- Chị hay chơi trò gì?
- Nhị chiến hoặc chiến tranh hiện đại là tôi khoái lắm.
Thanh âm của Akane đã có phần vui hơn.
- Vậy mở nó bằng cách nào?
Tôi chỉ vào chiếc FPS, đây là lần đầu tiên tôi tiếp cận với nó. Lý do đơn giản là vì tôi không thích những trò chơi 3D.
- Tôi có thể vừa chơi vừa nói chuyện đấy.
Vừa nói, Akane vừa nháy mắt ra hiệu như muốn rủ tôi chơi cùng.
- Nhưng… tôi không biết chơi trò đó.
- Xì…
Đột nhiên Akane cau mặt đứng dậy.
- G… gì vậy?
Chẳng lẽ cô ấy tức giận với thái độ của tôi? Thảm rồi! Nếu cô ấy không vui thì cuộc đàm phán này thất bại ngay.
- Trò chơi online rất thịnh hành của mỹ vừa du nhập vào nước ta đấy. Bọn họ (Mỹ) sử dụng trò chơi như muốn cạnh tranh với các quốc gia khác vậy. Nhưng những trò đó, chơi vài lần thấy hay, chứ chơi lâu là chán ngay thôi.
- Không sao đâu. - Tôi chỉ quyển sổ ghi chép của Akane, hỏi: Thế còn quyển sổ đó, có cản trở cuộc nói chuyện không?
-…
Akane lộ vẻ bất mãn, đặt ngay cây bút xuống.
Cuối cùng thì cuộc nói chuyện cũng chính thức bắt đầu.
Chợt nghe Akane nói:
- À mà tôi ngửi thấy mùi hôi của hồ cá dưới sân từ cậu đấy.
-Mùi của tuổi trẻ đó thôi, - tôi cười: Chị đừng để ý.
Đúng là mùi nước hồ cá trên người tôi vẫn chưa tan thật.
Lại nghe Akane nói:
- Về bản câu hỏi kia, tôi đã xem qua rồi.
- Chị thấy thế nào?
Thực tình tôi không mấy quan tâm đến những câu hỏi đó, nhưng với vẻ nghi vấn, tôi cố ý làm ra vẻ lo lắng.
- Nếu chỉ nhận xét chung chung thì… - Đột nhiên cô ấy nghiêm mặt: Cậu, thê thảm quá đấy!!
-… Thế là ý gì…. Xin hỏi…
- Đó là cách cậu nói chuyện với con gái sao? Sự thực là, tôi cũng là con gái đấy! - Akane khẽ mỉm cười.
- Người con gái trước mặt tôi, cũng là ma nữ đấy.
- Tôi chỉ nói sự thực về bản thân mà thôi.
- Tôi thật sự thê thảm ra sao?
- Ngay cả Linh và Dị thứ nguyên đều xuất hiện rồi phải không? - Akane lại cười: Nếu cứ tiếp tục thế này, biết đâu vào ngày mai UFO lại xuất hiện nhỉ?
Tiếng cười khúc khích của cô gái trong như chuông vang lên khiến tôi thấy bối rối. Tệ thật đấy.
- Senpai! Tôi vốn đến đây là để thương lượng với chị cơ mà. Nhưng thế này thì tôi thấy thất vọng quá.
- Ồ, vậy sao?
- Cứ như những chuyện bình thường quá đỗi vậy.
Đôi mày thanh của Akane cong lên, như muốn nói “A ra…” vậy.
- Chị đang kiểm tra tôi, kiểu như “Không cẩn thận ngay từ lần đầu gặp mặt đã bị người ta cười cho thối mũi rồi đấy” phải không?
Akane không nói gì,tôi lại hỏi thêm:
- Senpai, chị thật sự là Ma nữ sao?
- Ufu…Có một chuyện cậu quên rồi đấy. - Akane vẫn có vẻ khó chịu.
- Chuyện gì?
- Chí ít thì bản thân cậu thực sự tin hiện tượng siêu nhiên CÓ tồn tại phải không? - Akane mỉm cười đầy vẻ thần bí.
- Cái đó…
- Nếu không thì tại sao cậu phải phải cầu cứu đến kẻ được mệnh danh là Ma nữ chứ? Tuy biết là nguyện vọng của cậu cũng hơi quá đáng, nhưng tôi cũng có thể biểu diễn cho cậu xem năng lực giống như các nhà giả kim thuật hay phong thủy gia đấy. Muốn xem không? Đó sẽ là một trải nghiệm thực tế vô cùng thần bí đấy.
- Ấy… đừng…
- Nếu tôi có biểu diễn thì cậu cũng đừng mong có chuyện dùng camera quay lại đâu đấy. Bởi vì muốn nhìn thất ma thuật, cũng phải xem vào đối tượng có đủ trình độ thay đổi vật chất hay không. Có thể dùng vải trắng trùm cửa sổ làm linh, có thể thăng hoa cho cái đẹp hay không, đó là tùy vào nội tâm của cậu.
Ngừng lại một lát, cô ấy nói tiếp:
- Đại bộ phận những điều gọi là thể nghiệm tâm linh, đều do nhân sinh có ấn tượng khác biệt và sai lầm. Cũng có thể nói, đối với những người trong cuộc, quan niệm về hiện tượng bí ẩn là không thể giải thích. Bởi vì thế gian này đầy những chuyện không thể giải thích theo các cách thông thường, thế nên mới phát sinh các dị thuật. Vậy, khi cậu gặp tôi, cậu có cảm giác “đáng tiếc” không, hay là còn có cảm giác gì khác nữa?
- Cái này… - Tôi cứng lưỡi, không biết trả lời thế nào, nhưng cũng nói: Tôi hiểu rồi! Vừa rồi vì không tin chị, thành thật xin lỗi! Xin hãy tha lỗi cho tôi!!
Hoàn toàn không hiểu được người đang đối diện với mình. …
Lại thấy Akane cười, nói:
- Được rồi. Rốt cục thì con trai như cậu vẫn là dễ bảo.
- Tôi vốn đến là để giao lưu về chuyện tâm linh! Tại sao giờ lại thành chuyện dạy dỗ người khác thế này! Hơn nữa, xin đừng lái câu chuyện sang vấn đề khác nha chị!
Akane gật đầu rồi nói:
- Tiếp theo, chuyện mà cậu đã trải qua là một hiện tượng siêu nhiên trong thành phố này đấy.
- Không phải do “linh” sao?
- Rất có khả năng là thế.
- Ví dụ?
-… Ghost chẳng hạn.
- Về cái đó thì xin lỗi nha senpai. Tôi chẳng biết gì về nó cả. Mà hai chuyện này thì có gì không giống nhau?
- Yêu quái Tây dương và Ác ma đương nhiên là khác nhau rồi.
- Không phải là cùng một loài sao? Đơn giản thì đều được định nghĩa từ Sizuki mà.
(Sizuki Mohei: Tác giả của “Quỷ Thái Lang” (onitarou), đệ nhất truyện tranh yêu quái của Nhật Bản đã định nghĩa “Yêu quái” như sau: “Sinh vật hoặc hiện tượng không có thật hoàn toàn kỳ quái” - ND).
- Tóm lại, chuyện tác quái của “Linh”, tôi sẽ điều tra thêm.
- Tôi cũng hy vọng chị có thể điều tra ngay lập tức được.
Akane không nhìn người, mà lật tập bài kiểm tra lúc trước ra, nói:
- Về câu cuối này, câu số 25 ấy.
Chính là câu hỏi thay đổi thế giới hay bản thân mình đây mà. Chỉ duy nhất một câu đó là tôi còn nhớ rất cho là rõ ràng.
- Về câu đó sao?
-… Câu trả lời rất thú vị. Nhưng có thật đây là câu trả lời mà cậu mong muốn không?
- Tất nhiên không phải là câu trả lời hoàn hảo, nhưng đó chính là câu trả lời của tôi.
- À, tức là đó thật sự là ý cậu muốn nhỉ? - Akane có vẻ hơi mỉm cười, vẫn nụ cười đầy bí hiểm.
- Vâng.
- Ồ, vậy à.
Cô ấy tỏ vẻ trầm tư, nhìn bên ngoài thôi cũng đủ thấy cô ấy rất bất mãn rồi.
Vì câu trả lời của tôi là: “… Không thể trả lời” mà.
Tuy đúng là đó là một câu trả lời đại khái…
“Chẳng lẽ như vậy khiến cô ấy không vui…!?”.
Nhưng tôi đâu còn cách nào khác chứ.
Hơn nữa, tôi cũng đâu thể đổi câu hỏi khác được.
- Vậy… Tôi nên làm sao bây giờ?
- Chẩn đoán… - Akane nói: Sau khi đã quan sát.
- Việc này… Chị phải làm gì để xử lý chúng đi chứ! Chị cũng thấy rõ dấu trên cổ tay tôi rồi mà! Nếu cứ tiếp tục thế này thì tôi bị ám chết mất thôi.
- Nếu vậy thì tôi trao cho cậu hộ thân phù là được rồi.
- Hộ thân phù…
Thấy tôi tỏ ý chưa hiểu hết cô ấy giải thích cặn kẽ hơn:
- Hộ thân phù là cống phẩm đặc biệt của đại bộ phận thế gian. Thế nhưng, sức mạnh bảo vệ cao hay thấp cũng đều phục thuộc cả vào cậu đấy.
- Thật sao… - Thú thực là chuyện này tôi mới nghe lần đầu, nên hỏi thêm: Nếu vậy thì tôi có thể yên tâm hơn rồi…
Tôi thở phào, như trút được nỗi sợ trong lòng.
- Phải rồi, nếu vậy thì tôi sẽ không bị “Linh” làm phiền chứ?
- Tôi đảm bảo điều đó.
Vừa nói, Akane vừa mỉm cười bí ẩn.
http://i.upanh.com/vxnoxt
Nhìn vẻ mặt của chị ta, tôi đoán chắc vị hội trưởng này vẫn còn ẩn bí gì khác mà tôi chưa biết. Nhưng, vì chẳng còn lựa chọn nào khác, tôi đành phải nói lời cảm ơn theo phép lịch sự.
- Thật vô cùng cảm ơn chị!
- Thế nhưng… Tôi muốn vừa quan sát vừa tiến hành đồng bộ. Thế cho nên trước mắt, tôi quyết định yêu cầu cậu trở thành hội viên hội nghiên cứu siêu tự nhiên.
- Hả? Tôi gia nhập hội siêu nhiên này á?
Tôi biết ngay thể nào cũng có điều kiện mà. Nhưng điều kiện thế này kể cũng hơi bất ngờ.
Chỉ thấy Akane cười nói:
- Yên tâm đi. Cũng không bắt cậu làm gì nhiều đâu.
- Nhưng mà tôi đối với chuyện thế giới của chị thì vẫn là kẻ ngoại đạo…
- Không vấn đề gì. Vì đó là sản phẩm thử nghiệm nên tôi cũng chưa chắc chắn về công dụng của nó.
- Chị vừa nói là… sản phẩm thử nghiệm sao?
Bỏ qua câu hỏi của tôi, Akane rút trong ngăn kéo ra một tờ đơn, đưa cho tôi, nói:
- Đây là đơn xin gia nhập hội.
- Năng lực phớt lờ của chị cao thật đấy.
Tuy thế, nhưng tôi vẫn tiếp nhận tờ đơn mà Akane đưa cho.
Tôi đọc sơ qua nội dung. Cũng như bao tờ đơn khác, vẫn là mục ghi họ tên, lớp học, đồng ý với nội quy, cùng với vài mục khác, cuối cùng là ký tên.
-… Tôi vẫn còn phải làm việc nên rất bận, vậy nên có thể sẽ không tham gia các hoạt động của hội được đâu.
Akane bình thản nói:
- Cậu chỉ cần có mặt lúc cần thiết là đủ rồi.
Trong khi tôi điền tên vào tờ xin gia nhập, cô ấy nói:
- Mà nè Tennoji, chuyện này là để cứu cậu, nên cậu đừng có quên đấy.
Ngẩng đầu lên, thấy cô ấy không nhìn tôi mà nhìn về nơi xa xăm bất định nào đó, tôi nói:
- Một không làm, hai không nghỉ chứ gì?
Ghi đầy đủ thông tin, tôi đưa tờ đơn lại cho Akane. Nhận tờ đơn của tôi, cô ấy cười:
- Hoàn tất. Hoan nghênh cậu gia nhập hội nghiên cứu siêu tự nhiên. Từ giờ nơi này cũng sẽ là chốn dung thân không tệ của cậu đấy.
- Ế?
Tôi chợt có cảm giác rằng chị ta cứ làm như tôi thích căn phòng đầy đủ tiện nghi này lắm không bằng ấy. Trong đầu tôi, hay chính xác hơn là trong nội tâm tôi chợt có tiếng động mơ hồ.
- Vậy… còn chuyện hộ thân phù thì…
- Sẽ có ngay thôi.
Bỗng nhiên cô ấy nghiêm mặt:
- Tôi sẽ đưa cho cậu một hộ thân phù có sức mạnh bảo vệ thần bí ẩn bên trong tối cường, hy vọng cậu có thể thân thiện với nó.
- Vậy hộ thân phù có sức mạnh gì?
- Là thứ thừa hưởng trí tuệ của sách Ma thuật.
- Nghe vẫn giống như trước cả mà. Xin được chỉ giáo thêm.
Vừa nói, tôi vừa chắp hai tay vào nhau.
Akane đứng lên, đẩy chiếc ghế xoay lùi lại một ít, rồi lấy một thứ gì đó đặt lên trên bàn. Vừa kéo lại chiếc ghế, cô ấy vừa đưa thứ đó cho tôi.
- Thế này là được chứ gì.
Thế rồi cô ấy giảng giải trong niềm hân hoan khó tả:
- Đại vũ trụ tối đại ma lực - Kim tinh hộ thân phù, giờ tôi sẽ trao nó cho cậu.
-… Hình như tôi vừa nghe chị nói là “Thế này là được chứ gì” thì phải?
- Ý của tôi là “Dựa vào hộ phù này là rất tốt” đấy!!
-…
Tôi suy ngẫm, quả lời cô ấy nó cũng có lý. Bởi trong tay cô ấy đúng là có hộ phù thật.
- Tới rồi!! - Tôi hét lớn: Tới rồiiiiiiiiiii…!! Tuyệt đối không có sức mạnh Kim tinh ẩn chứa bên trong, chỉ cần có sức mạnh thì cái gì cũng được hết.
- Sức mạnh Ám Linh đấy.
- Chị đừng dọa tôi như thế chứ.
- Có thể sử dụng vào lúc sinh tử tồn vong của “Linh” đó.
- Chị có thể nói dễ hiểu hơn chút nữa được không? Mà tôi đã có cái này rồi thì thứ gì đến cũng chấp hết.
- Những kẻ đầu óc đơn giản như cậu rất dễ bị lừa đấy.
-… Chẳng lẽ chị không định đưa tôi mấy tấm hộ thân phù đó sao?
- Đúng thế đấy - Akane cười.
- Jesus… Thật hay giả vậy trời…
- Cậu đúng là người chú trọng vẻ bề ngoài mà. Mà nếu vậy cũng được thôi. Cầm lấy nè.
Akane đặt mấy thứ đó lên bàn, búng ngón tay, đẩy chúng đến trước mặt tôi. Đó là mấy hình nhân bằng giấy được cắt bằng kéo.
- Đây lại là gì thế?
- Shikigami - Thức thần. - Akane mỉm cười.
-… Âm dương sư hả?
- May cho cậu là tôi là người biết kiềm chế đấy. Đổi lại là cậu, nếu có bài học không hiểu thì kiểu gì cậu cũng tức giận phải không?
- Chị nói như vậy cũng đúng…
- Thức thần sẽ bảo vệ cậu khỏi sự tấn công của tà ác.
- Bằng mấy tờ giấy này á?
- Dùng hình nhân giấy chẳng phải tốt lắm sao?
- Dù sao thì chúng vẫn chỉ là mấy tờ giấy thôi mà.
- Tuy là giấy nhưng lượng ma thuật chúng chứa chẳng thấp chút nào đâu.
-… Vậy nó có kiên cố không? Có thật là dụng cụ mang sức mạnh kim tinh này có thể bảo vệ tôi không?
- Cậu cứ chờ đến lúc đó thì biết. Nhưng bản chất sức mạnh bảo vệ của kim tinh là tình yêu, chuyện đó cậu biết chứ?
- Dù sao thì chuyện đó cũng vô ý nghĩa đối với tôi.
Nói xong, tôi trả lại cho cô ấy.
- Tôi về đây.
- Cuối cùng thì cậu cũng tỉnh ngộ rồi hả?
Nghe thanh âm đầy vẻ châm chọc, tôi cũng bực mình, nói:
- Đáng tiếc là, thực ra bắt đầu từ lúc này, tôi cảm thấy có gì đó kỳ lạ!
- Yên tâm đi, bởi vì Thức thần này là hàng thật mà.
- Thật sao? Hy vọng là như vậy.
Trên mỗi hình nhân giấy đó đều có những chữ rất nhỏ khác nhau. Chúng là “SaBuRou” (Cảnh Thái Lang); “Santa” (Tam Thái); và “Tomoko” (Tri Tử).
-… Đây là tên của chúng sao? Vậy phương pháp sử dụng là…?
- Chỉ cần đặt chúng ở trong phòng cậu là được.
Nói sao mà đơn giản thế.
Tôi chợt có cảm giác “Đây chỉ là chuyện của người khác” thì cần gì phải lo lắng… Chẳng lẽ chuyện này lại đơn giản như thế sao?
Lại nghe Akane nói tiếp:
- Đêm nay nhanh thử luôn nhé.
- Cảm ơn, vô cùng cảm ơn.
Tuy là bán tín bán nghi, nhưng tôi vẫn cảm ơn cô ấy.
- Thế nhưng mà, - cô ấy nghiêm mặt: đừng quên báo lại cho tôi đấy. Tuy không biết cậu có kế hoạch gì không, nhưng ngày mai phải đến đây đấy.
- Vẫn đêm muộn thế này sao?
- Nếu là ngày mai thì cứ đến sau khi tan học như bình thường là được.
- À… Vâng…
- Trả lời rõ ràng hơn xem nào.
- Sir, Yes Sir!
Nghe tôi nói to một câu Anh ngữ như thế, Akane cũng hơi bất ngờ:
-… Cậu thật lạ đấy.
Tuy không phải là rất rõ ràng, nhưng lúc này tôi cũng đã biến thành hội viên hội nghiên cứu siêu tự nhiên rồi.
Về đến nhà, tôi mang ngay Thức Thần đặt trên bàn học.
- Thế này là ổn rồi chăng?
Chuyện bảo vệ tôi bằng “linh” thì có thể dựa vào mấy tấm giấy này thôi. Đêm nay chỉ có thể dựa vào chúng.
- Nhờ cả vào các cậu đấy, Saburou, Santa và Tomoko…
Tôi lên giường đi ngủ mặc dù giờ đã bước sang ngày mới, ngày 8 tháng 10 được hơn một tiếng.
Rồi, vậy là xong. Các phần tiếp theo sẽ được cập nhật dần dần.


#30

Rất xin lỗi vì đã để mọi người chờ lâu.
Bây giờ sẽ là lúc rel phần của tuần này.
Tôi lên giường đi ngủ mặc dù giờ đã bước sang ngày mới, ngày 8 tháng 10 được hơn một tiếng.
Trong giấc mơ của tôi, bỗng xuất hiện một cô gái kỳ lạ.
-… Tennoji - Cô ấy cất giọng nhỏ mà êm của mình lên.
- Ai đó, có chuyện gì?
- Là em, Tomoko đây mà.
Giữa khung cảnh mờ ảo xung quanh, tôi tiến thêm một bước lại gần cô ta, nói:
- Hình như tôi nghe cái tên này ở đâu rồi thì phải.
- Thức Thần Tomoko đây mà anh~
- Thật không?
- Cuối cùng em cũng xuất hiện trong giấc mộng của anh dưới dạng một sinh linh rồi.
(Chú: Sinh linh. Người Nhật Bản quan niệm khi sống phần linh hồn có thể tách khỏi thể xác. Phần linh hồn đó gọi là “Sinh linh” - ND).
- Để bản vệ anh - Tomoko nói tiếp.
- Lợi hại… Thật là một hiện tượng siêu phàm!
Tôi thán phục. Giờ không còn nghi ngờ gì về sinh linh Tomoko trước mặt nữa. Cô ấy nói tiếp:
- Nói thật lòng, thì tình hình hiện giờ của anh rất nguy hiểm đấy.
- Hiện giờ!?
- Địch nhân thật quá mạnh mà… Với sức của em lúc này cũng không biết có thể cản trở bước tiến của địch nhân hay không nữa… Nhưng mà anh cứ yên tâm, nhất định em sẽ bảo vệ anh mà.
- Tomoko, cảm ơn nha.
- Sau khi khôi phục hoà bình, anh có thể hẹn hò với em không?
- Có thể chứ~
Giấc mộng đến đó chợt bị gián đoạn.
Tôi mở mắt, thấy mình đang nằm trên sàn nhà,
- Thì ra là tỉnh giấc à…
Tinh thần tôi hôm nay thư thái hơn mọi khi. Ngáp ngắn ngáp dài, tôi lật chăn bước xuống giường.
- Tinh thần sáng sớm thấy thoải mái quá à.
Vì không có chuyện u linh làm phiền tôi nữa. Thử nhớ lại chuyện đêm qua xem nào. Tìm gặp ma nữ của trường chúng tôi, Senri Akane.
“Cũng có thể nói, thu được Thức Thần và hôm nay đến phòng sinh hoạt đó à”.
Trong giấc mộng, hình như có xuất hiện một người nào đó.
“Rốt cục là ai được nhỉ… Tomoko?”.
Đó chính là Thức Thần.
Tôi có đặt chúng ở trên bàn.
Không, không phải!
Trong ba Thức Thần, chỉ có Tomoko là bị xé tan thành từng mảnh nhỏ.
Trước mắt tôi tối sầm lại…
“To… Yomoko~”.
" Địch nhân thật quá mạnh mà… Với sức của em lúc này cũng không biết có thể cản trở bước tiến của địch nhân hay không nữa… Nhưng mà anh cứ yên tâm, nhất định em sẽ bảo vệ anh mà."
“Sau khi khôi phục hoà bình, anh có thể hẹn hò với em không”.
Những lời nói đó của Tomoko vẫn đọng lại trong đầu tôi.
[FONT=Times New Roman]- Toomookooo~~~~~~~~~[/FONT]
Gạt nỗi buồn sang một bên, tôi đến trường.
Vẫn như mọi lần, tôi quay xuống bàn dưới tán dóc:
- Yoo, Ohtori, Supper Man quả đúng là Supper Nam đấy.
- Lần sau cậu có thể dùng “Siêu nam” có được hay không vậy?
- Ôi, nếu như thế thì chẳng hay chút nào.
- Vậy nói gì thì tuỳ cậu, - Chihaya cười: Tôi cũng chẳng lấy làm phiền đâu.
Vừa lúc đó, cô chủ nhiệm bước vào.
Vậy là buổi học hôm nay của trường chính thức bắt đầu.
Trong giờ nghỉ, tôi mang nước hoa quả ra uống ngoài hành lang, vừa uống vừa ngắm cảnh.
- Ế??
Tôi bỗng thấy một sinh vật rất kỳ lạ chạy ở giữa sân trường. Từ bóng râm của cây có thể thấy rõ đuôi của nó.
- Không đúng…
Mà đúng hơn thì đó là mái tóc của người nào đó.
- Ai vậy ta?
Tôi nghĩ mình nên đến xem đó là ai.
Xuống tới hành lang tầng một, tôi thấy ngồi bó gối dưới gốc cây trên khoảng sân nhỏ gần nhà thể dục là một thân hình nho nhỏ. Một cô bé tóc vàng cột hai bên dựa lưng vào thân cây, trên mặt đầy vẻ khoan khoái, tâm hồn dường như đang trôi theo ngọn gió thoảng. Mắt trái nhắm hờ, mắt phải được giấu sau tấm băng che. Đó không phải Sizuru thì còn ai vào đây.
Thấy cô bé ngồi đó, tôi chợt thấy phấn khởi trong lòng.
- Em đang làm gì vậy…
Thời gian nghỉ chỉ có 10 phút, thời gian ngắn như thế sao có thể tắm nắng cho được. Nói gì thì nói, tôi cũng chưa biết sao cô bé lại ngồi đó thư giãn.
- Nếu như ở đó, thì mình cũng nên đến xem sao.
Thế là tôi đến cạnh Sizuru.
- Này, Sizuru!
-…
Cô bé khẽ hé môi, nhưng vẫn chưa mở mắt. Tuy chỉ nghe được tiếng thở nho nhỏ của cô bé, nhưng tôi biết Sizuru đang ngủ rất sâu.
- À… này…
Tôi thử sờ sờ mí mắt cô bé. Vẫn không phản ứng.
- Thử day day xem sao.
Thế là tôi lay lay khu trung tâm mắt trái cô bé.
- Thế này thì em sẽ phải thức dậy thôi.
-…
Nhưng vẫn không có phản ứng gì.
Không… Chẳng lẽ cô bé lại ngủ say đến vậy? Hay là do tôi làm sai chỗ?
- Đã vậy thì mình sẽ thử chỗ khác…
Tôi lại dùng tay ấn ấn lay lay hai bên má cô bé.
- Lần này em sẽ phải giật mình thôi…
http://i.upanh.com/vmcwfv
Không phản ứng.
- Thật là cô bé khiến người khác không phải lo lắng đấy…
Bảo mẫu chắc chắn là thích cô bé như thế này nhất. Nhưng cũng không nên ngủ say như vậy chứ. Có một chút lo lắng, tôi quyết định chờ cô bé trước khi vào học 5 phút. Nếu muộn hơn thì đành phải đánh thức cô bé thôi.
- Ôi chà…
Tôi duỗi chân, ngồi bên cạnh Sizuru.
- Ôi chà… ấm áp thật.
Nhìn ánh nắng yếu ớt cố xuyên qua tán lá, cảm nhận từng đợt gió nhè nhẹ thổi, tôi thấy tâm hồn thật thoáng đãng. Một nơi vô cùng tuyệt vời, mà giờ nghỉ cũng chẳng mấy ai ra vườn làm gì.
- Ối chà… Bọ dừa!
Con bọ này không xấu, khá dễ thương; lại đậu lên lọ nước hoa quả của tôi mà cố uống. Tôi khẽ vẩy tay, nó liền cất cánh bay lên.
- Không biết có phải Kotori bắt và nuôi ở đình viên không nhỉ?
Đình viên (vườn nhà) của tôi đã thất bại nhiều lần, phát sinh do côn trùng cũng đã mấy lần rồi. Con côn trùng này, tôi cũng chẳng muốn giết, nên chỉ vẩy tay để đuổi nó đi thôi. Thế nhưng nó không chịu bay mất hút, mà cứ vo ve bay quanh lo nước của tôi. Tôi nên quyết định bắt nó hay đập cho nó một phát bây giờ.
Tôi nhìn sang Sizuru, thấy cô bé vẫn ngủ trong an lành.
Biết nói sao giờ nhỉ… Vào những lúc như thế này, không ngủ thì biết làm gì khác được? Nếu như có thể ngắt một lá cỏ mà thổi kêu như sáo thì nhất định sẽ rất tiêu sái đấy. Nếu là như thế, chắc chắn tôi sẽ có chỗ đứng chắc chắn hơn trong lòng các cô gái (Chém gió câu này - ND).
Nhưng, sáo tôi đâu có biết thổi.
- Đan tay vào nhau, có lẽ như thế thổi sẽ hay hơn… Nhưng nếu thế thì cái tiếng “Puu Puu” phát ra, nghe cứ như tiếng “phóng khí” không bằng.
Mất mặt anh em quá…
Trong chuyện này, tôi thấy mình chẳng khác gì đứa bé cô đơn…
“Uuaaa… Uuaaa… Pipoopipoo…”
- Hử?
Tiếng điện thoại của ai đó.
Sizuru chợt choàng mở mắt. Con ngươi xanh xanh nhìn tôi đầy ngạc nhiên.
Ôi chà…
- À, em tỉnh rồi…
Thế nhưng lúc này vẫn chưa có tiếng chuông reo.
Cô bé khẽ “Hơ…” một tiếng.
Tiêu đều: Sizuru - Tỉnh ngủ (Diễn xuất / Trong đầu tôi).
Cô bé khẽ nhắm mắt rồi… ngủ tiếp.
- Này này này… Chuông reo đến nơi rồi kìa!
“Buuupuuu”, tôi lại khẽ cù cô bé.
Chỉ nghe Sizuru thảng thốt lên “Hơ!?” một tiếng. Nhưng thay âm vẫn chẳng hề lớn. Thế là, cô bé lại tỉnh giấc.
-…
Cô bé nhìn về phía tôi.
-…!
Lại một lần nữa kinh ngạc.
- Hotarou!
Thanh âm trong như chuông khẽ vang lên.
- Ừ, anh là Hotarou đây.
- Gyaa…!? Gyaaa…!?
Cô bé đỏ mặt, hai tay ôm má. Rồi Sizuru đột nhiên đứng lên. Cô bé nhìn thời gian (?) rồi lại ôm đôi má, nhìn tôi chăm chăm. Sau đó nhăn mặt, đầy vẻ phiền não.
- Em sao thế? - Tôi nhẹ nhàng hỏi.
- Khó… khó khăn lắm mới… có thời gian ngủ…
Nhìn vẻ mặt chùng xuống của Sizuru, tôi biết cô bé đang thất vọng ghê lắm.
- Tuy là không hiểu gì cho lắm, nhưng anh thấy em ngủ rất ngon mà.
Nghe tôi nói vậy, Sizuru lại đỏ mặt đợt nữa.
- Mà tiện đây anh hỏi luôn, để xua tan phiền não, em thường ra đây ngồi sao.
- Uguuu…
Cô bé ôm má, dường như muốn nói “Em đang làm gì vậy chứ…”.
- Mà nói gì thì nói, không phải có thể đi sang bên kia thì hay hơn sao?
Tôi cười, rồi đứng lên.
- Quay lại lớp học thôi.
Sizuru hơi đỏ mặt nhìn tôi.
- Không thì trễ bây giờ này.
Cô bé nghiêng đầu tròn mắt nhìn tôi. Đầu gật gật, chân bước theo nhịp điện cha cha cha mà đi sau tôi.
- Thì ra là thế. Giờ vẫn còn sớm nhỉ?
Đại khái là khi chúng tôi đang đi, tiếng chuông vẫn chưa bắt đầu. Tôi ngoái đầu, nhìn Sizuru. Thấy cô bé vẫn đi sau và mỉm cười nhìn tôi.
- Được rồi~ Sizuru! Đừng lãng phí thời gian mà phải trở lại nhanh thôi.
Cô bé tỏ vẻ khó hiểu, “Được rồi!” là những gì tôi có thể đọc được từ gương mặt Sizuru.
- Nhanh lên, nhanh lên!
- Nhanh lên nào, nhanh lên nào!
Cô bé tròn miệng nói theo tôi, chân cũng bước nhanh hơn.
Tôi cười, nói:
- Nhanh lên lên nào!
http://i.upanh.com/vmicin
(Hotarou nói “Isogeruge” (いそげるげ) tiếp lời của Sizuru, vốn ý là trêu đùa, miệng cười hahaha - ND).
- Geruge?
Cô bé nghiêng đầu suy tưởng, do không hiểu nên Sizuru đã tưởng tượng ra đó là tên yêu quái (げるげ). Tất nhiên, hiện tại thì tôi không biết được em ấy đang nghĩ như thế.
- Tuy anh không biết em đang nghĩ gì, nhưng chắc chắn là em nghĩ nhầm rồi.
- Uoo…
Cô bé cúi đầu, tỏ ý thất vọng đáng tiếc ghê lắm.
Cảm giác của Sizuru lúc này, ngày xưa tôi cũng đã từng trải qua. Cô bé giống như em gái tôi vậy, và tôi cũng muốn làm một người anh trai tốt bụng, như vậy chẳng lẽ lại không được?
Đi thêm một lúc nữa, chúng tôi đã về đến hành lang lớp học. Lúc này tôi mới hỏi:
- Nè, có phải em ở đó ngủ gật không?
- ??
- Không, là lúc trước khi anh đến đấy
Nếu như là chơi game RPG, thì việc Sizuru ở phía sau tôi thật kỳ quái.
Cô bé hơi đỏ mặt, rồi đến gần bên tôi.
-…
Lại có vẻ ngượng ngùng nữa chứ.
- Không phải vậy đâu.
- Hả? - Tôi ngạc nhiên.
- Thời tiết đẹp nên em mới ra đó ngồi.
Trên gương mặt cô bé đầy niềm hân hoan. Giọng nói trong như chuông vẫn vang lên:
- Ngồi bên đó rất ấm áp, cảm giác vô cùng thoải mái.
Ôi chà, nhìn vẻ thích thú của Sizuru kìa.
- Em có vẻ rất say mê nơi đó nhỉ?
- Vừa rồi không phải thấm nước đâu.
Trong tiếng Nhật, “say mê” và “thấm nước” đồng âm. Cô bé nghe nhầm từ rồi.
- Mà nếu em ở nơi đó thì nên chú ý một chút.
Tôi nói, vẫn theo ý “say mê” của tôi, chứ không phải theo ý “thấm nước” của Sizuru. Cô bé nghiêng đầu nhìn tôi, ra chiều nghĩ ngợi lung lắm.
- Nơi đó em rất thích đấy.
Cô bé trả lời, đoán câu trên tôi nói có ý là “Vậy em thấy nơi đó như thế nào”.
- Hở?
- Bình yên và khiến lòng người thanh tĩnh… Ngồi ở đó có thể nghe được rất nhiều thanh âm của người trong thành phố, crm giác vui vô cùng.
- Thanh âm? - Tôi ngạc nhiên.
- Em trước kia không nghe được nhiều loại thanh âm như thế đâu.
- Ồ…
- Tiếng cãi nhau của người lớn, thanh âm thiếu niên và trẻ nhỏ cơ bản cũng nghe chẳng được.
- …
Tôi suy nghĩ, cố tưởng tượng ra nơi cô bé muốn nói tới.
- Vậy trước khi Sizuru ở nơi nào?
- Nhà của Oji-chan (ông).
- À…
Tôi không tưởng tượng nữa, bởi cô bé có lẽ không phải người có gốc ở thành phố này.
Lại nghe Sizuru nói tiếp:
- Nơi đó ngoài tiếng chim ra thì không còn tiếng nào khác nữa. Tiếng chim ở đây, tiếng người ở đây và các loại âm thanh ở đây, em có thể nghe được đều rất vui.
- Thì ra là thế.
Tôi có cảm giác như đó là một vấn đề, hay đấy là cảm giác của người siêu phàm thoát tục đây?
…Nhưng tôi cũng có thể hiểu được vài thứ.
Vừa nghe tiếng chim hót bên công viên thang vắng, vừa nhìn ánh thái dương nhuộm đỏ bầu trời, cảm giác đó thật chẳng tệ chút nào (Câu này chém gió đến 30%, trúng ý đến 70%, mong mọi người thông cảm - ND).
- Hơ…??
Sizuru bỗng nhìn về phía sau.
- Sao thế? - Nói xong, tôi cũng nhìn về phía sau.
“Au…”
Chỉ nghe “Bộp” một tiếng, một nữ giáo viên ngã xuống hành lang.
“…”
Tôi nhìn xuống, thấy từ góc khuất hành lang, một nữ giáo viên đang hướng khuân mặt đẹp nhìn chúng tôi.
Tôi vội vàng quay trở lại, vừa đi vừa hỏi:
- Là cô sao, Nikujou-sensei?
Sizuru cũng đã chạy lại, khẽ gật gật đầu.
Vừa chớp mặt môt cái đã không thấy người đâu nữa rồi. Cô giáo lại núp sau góc tường.
Xem chừng cô ấy không muốn tự lộ diện đâu…
- Nè Sizuru, em có thể ra đó quan sát được không?
Cô bé nghiêng đầu nhìn tôi ngạc nhiên, trên gương mặt nhỏ xuất hiện biểu hiện “Chuyện đó là bình thường sao?”.
- Không, rất lợi hại đấy. Chỉ là anh không cảm giác được mà thôi.
Nghe tôi nói vậy, Sizuru xua xua tay, lắc đầu quầy quậy, gương mặt có vẻ sợ hãi, kiểu như “Không, không không” đây mà.
- Vậy… phải làm sao để cô giáo đó lộ diện bây giờ?
- Mặc kệ cô ấy đi anh. - Sizuru nói nhỏ, giọng có vẻ sợ hãi.
- Vậy thì… Sizuru thật giống người lớn quá đấy.
Cô bé vẫn lắc đầu xua tay lần nữa, vẫn là vẻ mặt hơi sợ hãi ấy.
- Không sao đâu, Sizuru-chan là người lớn mà.
- Gyaa!!
Nghe tôi nói cô bé là người lớn, Sizuru càng lắc đầu dữ dội. Lắc mạnh đến nỗi cả thân hình nhỏ bé của cô ấy cũng rung theo. “Uguuu… Không có chuyện ấy đâu anh! Em sợ lắm à!!”, mang theo vẻ mặt như vậy, cô bé vẫn lắc đầu, tay xua càng lúc càng mạnh.
- Có thể nói là “Adulty” đấy, Sizuru!
- Không! Không! Không! Không!
Sizuru nhắm mắt, kiên quyết từ chối. “Coi kìa, rất nhanh sẽ có nhiều người đến chỉ chỉ trỏ trỏ đấy anh”, mang theo biểu hiện đó, cô bé lại tiếp tục xua tay.
Thật hay giả đây.
“Bắt nào… Bắt nào…”
Đúng lúc đó, một giọng nói nhỏ nhẹ của một nữ giáo viên thành niên vang lên ngay phía sau tôi.
Tiếng giày đi không một tiếng vang, cả tâm thanh cũng vô cùng tĩnh lặng. Vì thế tôi không tài nào cảm nhận được cô giáo đến lúc nào.
- Yay~yee~!!
Nishijou sensen cười, lách qua tôi một cách khẽ khàng rồi “vù” một tiếng, hai ta đã giang ra, định vừa tiếp cận Sizuru là ôm ngay cô bé vào lòng.
Nhưng…
Với một động tác nhanh không ngờ tới, Sizuru đã cúi người tránh được cú tấn công chớp nhoáng đó. Ngay tập tức, tôi đã thấy cô bé chuyển sau được vài bước chây, và đang chạy về phía bức tường xa xa.
Chỉ trong nháy mắt mà không hiểu sao cô bé lại làm được nhiều động tác như thế nhỉ?
- Úi chà…
Nishijou sensei khẽ la một tiếng sau có bắt hụt. Và tất nhiên, sau khi bắt hụt thì sensei bị ngã xuống hành lang.
- Ơ… Ơ kìa~
Nhưng vẫn chưa chịu thua, chưa kịp đứng hẳn lên, cô giáo đã “Eeiii” một tiếng, lại lao vào chụp Sizuru lần nữa.
Tôi nhìn gương mặt trái xoan của cô giáo, lại thấy nụ cười trên gương mặt đó, đoan chắc cô giáo đang vui. Cũng có thể vì hai người này thường xuyên chơi trò đuổi bắt như vậy chăng?
Chỉ thấy Sizuru thoáng nhăn mặt, vẫn với tốc độ nhanh đến không tưởng, cô bé lùi thêm bước nữa, khiến Nishijou sensei lại chụp hụt. Giờ thì cô bé đã áp lưng vào tường rồi.
Lại thấy Nishijou sensei vụt đứng lên, trên miệng có nụ cười dường như khác gian xảo. “Phen này thì em hết đường lùi rồi nhé”, tôi chợt nghĩ sensei đang nghĩ thế khi thấy nụ cười đó. Sensei giơ hai tay, và gần như chặn mọi đường thoát thân của con mồi, lao vào lần thứ ba.
Và cũng gần giống như hai lần trước, lần này Sizuru khom người, trước là tránh cú chụp đầy nguy hiểm kia, sau là lách người sang bên trái hai bước, thoát hiểm một cách ngoạn mục.
Nishijou sensei cũng nhanh chẳng kém, vừa chụp hụt, đã thấy Sizuru ở bên trái, liền đổi hướng tay trái, đưa nhanh ra, định bắt sống đối tượng. Nhưng tốc độ vương tay của sensei vẫn không nhanh hơn tốc độ di chuyển của Sizuru. Thế là hai người lại đứng cách nhau có hai bước chân của Sizuru.
Sau ba lần thất bại, dường như biết câu “Thất bại là thầy của thành công” (Nhật Bản là sensei (thầy) còn Việt Nam là “mẹ”, mình chắc chắn điều đó - ND), Nishijou sensei lại chụp bắt Sizuru lần nữa.
Cứ thế, hai người thoăn thoắt đuổi bắt chụp túm, tránh né lạng lách… thôi thì đủ mọi động tác chỉ trong một khoảng nhỏ rộng chừng 2 mét vuông.
Nhìn hai người đuổi bắt nhanh như vậy, tôi thầm thán phục trong lòng. Không hiểu tại sao họ lại có tốc độ phản xạ nhanh như vậy được.
Vâng, tuy tốc độ nhanh nhưng cũng tốn khá nhiều năng lượng. Chuyện đó là đương nhiên thôi.
Khoảng gần một phút sau thì trò chơi đuổi bắt tránh né đã đến hồi kết.
Sizuru đứng trên hành lang, gương mặt không mất mệt mỏi, còn Nishijou sensei thì dựa lưng vào tường, nước mắt ngắn dài:
- Huhuuu… Trẻ con đáng sợ quá!!
Này này cô ơi, không phải cô mới là kẻ đáng sợ khi mà cố bắt một cô bé năm nhất cấp ba chỉ cao một mét bốn chín thôi sao?
Tôi tiến lại gần, nói:
- Như vậy… thì bỏ qua luôn nhé.
Nishijou sensei nói, giọng có vẻ như đã đầu hàng:
- Có vẻ phải như vậy thôi…
Nhưng lời nói còn chưa ra khỏi miệng, đã “Eeii” một tiếng, vòng tay chụp Sizuru một lần nữa.
Tuy lần này sensei ra đòn bất ngờ, nhưng cô bé vẫn né được một cách tài tình, rồi co chân chạy mất dạng.
Vậy là xong đoạn của tuần này nha.
Hẹn mọi người vào tuần sau.


#31

Err… có bản doc/pdf không cậu? Mình muốn vác vào mobile đọc cho dễ~


#32

Tiện đây up luôn cho mọi người bản pdf dành cho những ai muốn đọc trên mobile:
http://www.mediafire.com/view/?zfzvqfj1tuz8slu
dài hơn bản up lên ngày hôm nay 3 dòng =))
Chẳng hiểu sao pdf có 5M hơn, còn doc tới 30M hơn là thế nào nhỉ?


#33

PDF là file đã nén rồi mà cậu :stuck_out_tongue:


#34

Phần của tuần này. Tuần này cũng khá bận nên có hơi ít, mong mọi người thông cảm
Nishikujou sensei nói, giọng có vẻ như đã đầu hàng:
- Có vẻ phải như vậy thôi…
Nhưng lời nói còn chưa ra khỏi miệng, đã “Eeii” một tiếng, vòng tay chụp Sizuru một lần nữa.
Tuy lần này sensei ra đòn bất ngờ, nhưng cô bé vẫn né được một cách tài tình, rồi co chân chạy núp sau lưng tôi.
Nishikujou sensei nhìn theo bóng dáng nhỏ bé ấy, biết là giờ có đuổi cũng chẳng kịp, nói:
- Kỳ lạ thật đấy… Tưởng phải bắt được rồi cơ chứ~
- Không, cô như vậy làm sao mà bắt được cơ chứ… Đây đâu phải là manga đâu.
- Ôi chà… Vậy sao? – Nishijo-sensei cười.
- Đại khái là vậy.
- Ihihihi… - Cô giáo trẻ cười khanh khách: Quả đúng như thế thật.
- Đó vốn là sự thật không thể chối cãi mà.- Ôi chà chà chà…. – Nishikujou-sensei vẫn cười: Tennouji kun là người theo chủ nghĩa hiện thực sao. Cô cắm!
Vừa nói, cô giáo vừa chọc ngón tay vào trán tôi.
- Đau…
…Đối với người đang đứng trước mặt này, tôi không biết mình có ứng phó được hay không nữa…
Từ thái độ nửa đùa nửa thật giống với một bộ phận học sinh, lại là người tính đặc biệt hòa nhã, cho nên rất được lòng các học sinh. Tuy nhiên, do không biết chính xác tuổi của cô giáo, nhưng nhìn vẻ bề ngoài thì chắc cũng chẳng nhiều nhặn gì cả. Vậy thì giống nee-chan hơn là giống sensei ấy nhỉ.
- Cô làm gì vậy, sensei?
- Ai biết… Rốt cục là thế nào đâu? - Giọng cô giáo vẫn đầy vẻ bông đùa.
- Đ… đừng lấy lý do đó làm trò đùa mà cô. - Tôi ngượng chín cả mặt, nghe giọng nói, cô cứ làm như cô là bạn gái của tôi không bằng ý.
Chỉ thấy Nishikujou-sensei đưa phải lên ngang má, mặt đầy vẻ mơ mộng thích thú, nói:
- Ui chà… Ui chà… Ui?
Vẻ mặt đầy kỳ lạ, mà đúng hơn là kỳ quái mới phải.
http://nv3.upanh.com/b6.s35.d4/a1a615b6be52e8909453dc8d69c431cc_53825613.20130305231829.jpg
Cô cười, nói:
- Cũng không có gì đâu. Nếu là lý do thì… nếu kể ra thì cũng khá là dài đấy. Chuyện là như vầy, cô đang đi trên hành lang thì chợt thấy bóng hình của Sizuru-chan, trong lòng chợt thấy vui vẻ nên muốn bắt và ôm cô bé một lát thui mờ.
-…
Tôi ngẩn người. Và chợt thấy sợ lý do mà sensei vừa nói. Chẳng lẽ cô giáo là một kẻ lolicon? Mà nếu vậy thì người này và Sizuru có quan hệ rất tốt sao?
Còn đương mải suy nghĩ, bỗng nghe tiếng Nishikujou-sensei vang lên:
- Kyaa~ Bắt được Shizuru-chan rồi!
Tôi giật mình, chẳng biết từ bao giờ mà Nishikujou-sensei đã vòng ra phía sau và ôm chầm lấy Sizuru rồi.
Sizuru khẽ thở một tiếng, dường như muốn nói: “Chẳng còn cách nào khác”, thân hình nhỏ bé đang nằm gọn trong vòng tay của Nishikujou-sensei. Nhìn Nishikujou-sensei ôm Sizuru, tôi thấy chẳng khác nào một cô bé ôm một chú mèo đầy thân thiết của mình vậy.
Vẫn nghe tiếng Nishikujou-sensei cười thích thú:
- Hôm nay đã đủ lượng cần thiếu với Sizuru-chan rồi.
- Đó là gì vậy? - Tôi hỏi.
- Năng lượng Sizuru-chan.
Chỉ ôm Sizuru mà có năng lượng hay sao?
Chợt nghe Sizuru nói nhỏ:
-… Nishikujou-sensei…
- Gì vậy? Fufu, gọi là onee-chan là được rồi.
- Không thở được. Tiết học sắp bắt đầu rồi.
- Chán thế…
Giọng Nishikujou-sensei đầy vẻ thất vọng, không còn cách nào khác, đành phải từ từ thả Sizuru ra. Nhưng đôi tay dường như vẫn chưa chịu buông ra hoàn toàn. Sizuru khẽ đẩy ta sensei ra, quay sang nhìn tôi:
-… Vậy gặp lại Kotarou sau nha.
- Ừ, hẹn gặp lại.
- Gọi là Onee-chan mới là tốt mà. - Nishikujou-sensei cười.
- Không tốt đâu!
- Chán thế… - Cô giáo tràn đầy vẻ thất vọng, dường như sắp khóc đến nơi rồi ấy.
Thế rồi Sizuru và Nishikujou-sensei đi xa dần.
“Thật là không biết đối phó ra làm sao nữa…”
Họ là những người vô cùng đặc biệt chăng?
Bỗng thấy Nishikujou-sensei quay lại cùng với Sizuru, nói:
- Phải rồi, phải rồi, Tennoji-kun.
- Dạ, có chuyện gì ạ?
-… Sizuru-chan thân với em lắm thì phải.
Tôi chợt cảm thấy cô giáo rất vui vẻ, tuy không bết lý do gì cả.
- Waaa!!!
Chợt thấy Sizuru ở bên cạnh mặt đỏ bừng đầy vẻ ngượng ngập. Cô bé sán lại gần Nishikujou-sensei, cố sức đẩy cô đi. Sensei mỉm cười nhìn cô bé, nói:
- Sizuru-chan, đừng cố sức quá à. Chị tự biết đi mà.
Sensei nói lời tạm biệt, vẫy tay chào rồi mới đi, bên cạnh, Sizuru dường như đang cố sức đẩy cô.
“……”
Họ quay lại rốt cục là vì chuyện gì nhỉ?
Mà nói đi thì phải nói lại, Nishikujou-sensei mới về trường trong năm nay thôi.
… Cùng với Sizuru.
“….”
Tôi suy nghĩ, không biết liệu có…
“Mà thôi, kệ đi”.
Nhưng, do thói quen, tôi cũng chẳng cố nghĩ nhiều làm gì cả.

Chương VI:

Giờ nghỉ trưa.
“Được rồi…”
Tôi nhanh chóng ra ngoài hành lang và thong thả rời khỏi lớp học. Tiếp đó, thẳng đường tôi xuống nhà ăn học viện để ăn trưa. Hôm nay, tôi sẽ chọn một suất B với món thịt cà ri. Món đó với những người trẻ tuổi như chúng tôi luôn là sự lựa chọn hàng đầu. Đó cũng là điều hợp lý, đã nhiều lại ngon nữa. Nhưng cũng có chút nguy hiểm. Nếu cứ để tự chúng tôi điền tiên vào tờ yêu cầu thì chắc chắn sẽ có chuyện tranh chấp, và nói cho cùng thì đôi khi đánh nhau cũng là chuyện bình thường tại nơi này.
Bởi thế, tôi sẽ không chọn khẩu phần B nữa.
Chợt thấy Yoshino ở gần đó, tôi liền tiến lại gần cậu ta, nói:
- Suất A với món canh cá quả. Bên trên phủ đại ước minh thiên sơn điền (大约明天山田 - mình không rõ đây là món gì của Nhật, nên đành để nguyên phần âm hán việt, mong mọi người thông cảm), hoặc Ifuji cũng được. Mà đã là nhiệt huyết nam nhi thì phải chọn suất B với thịt cà ri, đúng không, người hảo huynh đệ Yoshino của tôi?
Yoshino lạnh tanh nói:
- Phiền chết đi được ấy. Tôi muốn ăn gì thì kệ tôi chứ? Đường mà tôi muốn đi, chính là “Đạo” của tôi. Đừng có đi theo tôi, ông muốn chết sai?
Tôi ngẫm nghĩ, nếu không chọn nhanh suất A hoặc B thì sẽ không có thay đổi gì cả.
Không, nếu như chọn thịt cà ri thì thay đổi sẽ như thế nào nhỉ?
Kỳ thực, chúng tôi đến nhà ăn này đều do một người làm bếp trưởng, nếu có thay đổi thì chắc chắn chỉ có hương vị là thay đổi mà thôi. Thế nhưng, với 10 thứ gia vị, lại được tự do phối chế thì riêng món thịt cà ri kia cũng đã đủ nhiều các vị rồi.
- Mà nè, bếp trưởng Trung Hoa và bếp trưởng Pháp, nên chọn người nào nhỉ? Thật là, ngay cả người cô nguyên là nữ tướng bên cửa sổ kia chuyên thử các món cao cấp, chỉ nghe tên thôi mà đã kinh hãi rồi. Nhưng mà nè người anh em của tôi, anh định dùng mấy phần cà ri vậy?
- Tôi không có nghĩa vụ phải nói cho ông biết. - Yoshino nói với giọng hơi cáu.
- Kỳ thực món đó không mặn cũng không cay phải không? “Lại không phải là hoàng tử dưa hấu, cay thế nào cũng không ăn nổi”, đúng không?
(Lâm cầm (cây nhỏ trổ bông đỏ, quả ăn được, cũng gọi là hoa hồng) và mật ong, Raren-Oji-sama, manga thiếu nữ).
- Đến lúc cuối cùng tôi sẽ để cho ông ăn thịt heo cà ri là được chứ gì? - Giọng anh chàng họ Yoshino vẫn cáu như ngày nào, tưởng chừng sắp đánh nhau đến nơi ấy.
- Nghe nói, người ăn đủ 10 tầng cao nhất, trong học viện này không biết có đến 3 người không… - Tôi chợt nhận ra một điều, nói ngay: Không, trong học viện này chỉ có 3 người thôi! Có thể đi vòng quanh học viện mà tìm được họ thì đúng là người có nhiệt huyết đấy…
- Tôi chẳng lẽ không ăn được phần A này hay sao?
Yoshino gắt lên, có lẽ đã bực mình lắm rồi. Mà cũng phải thôi, cậu ra bị tôi đến quấy nhiễu mãi, chắc đói mờ mắt mà chưa được ăn đây mà.
- Không được! Cùng ăn thịt cà ri với tôi đi. Nhìn kìa, - Tôi chỉ một bàn không xa, nói tiếp: Bên kia có hai chỗ trống đấy, Yoshino, nhờ cậu ra giữ chỗ giùm.
Nói xong, tôi đẩy cậu ta ra khỏi đám đông đang chen chút nhau để chọn là lấy phần cho bữa trưa.
- Này tên khốn! Đợi đã nào! Tôi muốn cà ri, ớt và phần lớp nước tương phúc thần đấy. Cứ thử làm loạn lên lần nữa coi, tôi sẽ mang máu của ông mà ăn chung với thịt cà ri đấy!
Đối với Yoshino mà nói, thì việc giữ chỗ cũng chẳng khó khăn gì. Nói thật lòng, nếu giờ không tìm chỗ nhanh thì sau này sẽ rất khó tìm đấy. Chỗ ngồi có thể được bảo tồn, tất nhiên là sau một trận chiến, nếu những trận chiến đấu mà xảy ra thật thì nhà ăn lớn thế này cũng sẽ trở thành một trường hỗn độn ngay thôi. Như vậy sao có thể yên ổn mà ăn uống cho được. Và lẽ thường, nếu sớm hơn một giây thì tăng phần thành công lên một phần, sớm hơn một giây cũng đỡ phải biến thành vong linh tại nhà ăn này do đánh nhau giành chỗ tốt. Ở nơi này, sức mạnh chính là dựa vào bản thân. Hãy coi đây, kỹ thuật chen lấn đầy cường bạo của tôi!
Vâng, sau một hồi chen lấn, cuối cùng tôi cùng lẻn vào được bên trong.
- Chuyện này là giả phải không? Tại sao nơi này lại nóng như vậy được!? Nơi lớn nhất trong trường chúng ta tại sao lại có chuyện có nghi phạm được?
CÒn đang mải nghĩ, bỗng thấy đám đông dạt cả sang hai bên, và kẻ đứng ở giữa lối đi đường tạo thành bởi hai hàng người đó chính là tôi.
“Nếu không phải đội chuyên đột kích thì sao mọi người lại tránh né hết vậy nhỉ? Mà cũng đâu có tiếng súng của cảnh sát đâu ta!?”.
Bỗng nghe tiếng hét đằng sau lưng:
[FONT=Times New Roman]- Tennoji Kotatouuuu~~~~~~!! Xếp hàng cho ngay ngắn, cấm chỉ chen lấn! Tôi ở đây là để bảo vệ quy tắc đó đấy![/FONT]
Nghe giọng nói, tôi vội nói ngay mà chẳng cần quay lại nhìn xem người vừa quát là ai:
- Được, được rồi. Tôi xếp hàng ngay đâu, hiểu rồi mà.
Vâng, lớp trưởng của chúng tôi, một người luôn luôn đeo găng tay trắng tinh, đến đây tuyên cáo, cô ấy luôn dựa vào thực lực để tiêu diệt nhanh hạ gục gọn tất cả những thứ dám cản đường hoặc làm trái ý cô ấy. Do cô ấy vì khôi phục lại tình hình trị an học viện mà tham gia tới ba bộ (ba câu lạc bộ), lúc này đã đến đây để “dẹp loạn”.
Nhưng, nếu muốn khôi phục thì cũng tốn khá nhiều thời gian đấy.
Lớp trưởng vừa đến, đám đông đang hỗn loạn lập tức đã xếp hàng ngay ngắn rồi. Dĩ nhiên, chẳng ai bảo ai, cũng nhường lại một lối đi ở chính giữa cho Lucia. Nhưng lối đi đó tôi lại đứng đầu, thành ra Lucia muốn đến quầy gọi món thì bắt buộc phải đi lại gần tôi.
- Lớp trưởng cũng đến nhà ăn để ăn sao? Ái chà, hình như cậu có mang theo bento cơ mà?
- Đừng có hứng chí như thế, cơ thể tôi lúc này đang không thoải mái nên không làm bento, nên chuyển đến nhà ăn để dùng bữa trưa, tiện thể xem tình hình thế nào.
Quái lạ thật, vừa nãy cô nàng này còn quát tướng lên với tôi cơ mà, sao chưa đầy 30 giây sau đã đổi thái độ bình thường nhanh thế được.
- Thì ra là thế. Mấy hôm trước thấy cậu đến nhà ăn, chắc từ mấy hôm trước cơ thể đã không được thoải mái rồi phải không? Cậu, chẳng lẽ đã thay đổi tính cách rồi sao? Đừng làm tôi sợ nữa. Ba lăng cũng không tệ đâu, đừng ngốc thế nữa. Bụng đói thì không làm ăn gì được đâu, dường như phải đả thông các huyệt khắp cơ thể mới đỡ được đấy. Cậu có cần tôi mát xa giúp không?
Lucia tròn mắt ngạc nhiên:
- Ca… ca… ca… cậu đang nói cái gì thếếế……!!
Lời nói chưa dứt đã thấy cô ấy vung tay rồi.
Vâng, lại một chuỗi combo Shining Fist. Không biết cô ấy xuất chiêu như thế nào, chỉ thấy đôi găng tay trắng vung ra thụt vào, và tôi thì bị thương một cách rất nghiêm trọng.
Chú: Neta “Cơ động chiến đấu G Cao Đạt”, Tổng tư lệnh Đa Mông Thác Tu đã phát động tuyệt kỹ tất sát “Shining Fist”.
Mặt tái đị vì hoảng, tôi vọi gọi phục vụ viên… Quyết định không nói lời xin lỗi, tôi lùi lại, nhường vị trí đầu tiên cho Lucia…
Đáng ghét thật~ Lớp trưởng bạo lực~ giờ thì cậu cứ cười cười vui vẻ đi, sẽ có ngày tôi cho cậu biết tay (Đoạn này nhiều từ ngữ hơi khó nghe, mình quyết định bỏ đi, thay bằng từ khác cho dễ chịu hơn, vì không muốn dù từ ngữ khó nghe để nói về Lucia - ND).
Mà nếu cậu ta không phải là lớp trưởng, và nếu như cũng không phải là nữ thì chắc chắn tôi đã ăn thua đủ kiểu với người đó rồi.
Quay đầu lại nhìn Yoshino, thấy hắn dường như quan sát chúng tôi từ đầu, đôi mắt hắn ta rất có “thần”. “Bị khuất phục bởi nữ nhân bạo lực, đàn ông như vậy thật kém quá”, dường như trong mắt hắn ta muốn nói như vậy đấy.
Tên khốn nạn đó… Lớp trưởng bạo lực kia… kết cục kiểu gì vậy trời!
Hừ, nhưng lại không thể dùng bạo lực được.
Đây là nhà ăn học viện. Nhà ăn là nơi không phải được dùng cho việc phục thù rửa hận.
Nghĩ vậy, tôi cố xua đi cơn giận, mà chờ đợi.
- Được rồi, người tiếp theo.
Lucia bước lên, nói với người phục vụ:
- Cà ri loại B, không cần thịt, cay loại thường.
- Có ngay, ăn nhiều một chút để lấy sức nhé.
Lát sau, cô mang ra một đĩa cà ri cho Lucia, nói:
- Đây, đã đẻ cháu chờ lâu rồi. Người tiếp theo.
Tôi bước lên.
- Ơ kìa, Kotarou-chan đây mà.
- Cho cháu hai xe.
- Hả?
- Cháu cũng đang muốn thử làm kẻ ngồi trên xem sao đây. Mà thôi, cô cho cháu giống như kẻ vừa rồi cũng được.
- Kẻ vừa rồi? À, ý cháu là Lucia-chan hả? Cà ri không thịt, cay bình thường là được chứ gì?
- Không cần cà ri có thịt, chỉ cần cay là đủ rồi… Cô cho cháu nhiều nhiều một chút.
- Ôi chà ghét qua đi cơ. - Cô phục vụ cười: Rốt cục thì cháu muốn bằng nào ớt vậy Kotorou-chan?
- Không phải cháu đã sớm nói rồi sao? 17 quả. Cô ta đã 17 tuổi rồi, vậy thì cho cô nàng vĩnh viễn 17 tuổi luôn!
- Ôi chà chà, như vậy chẳng ngọt chút nào đâu. Nhưng như vậy có ổn thật không đấy? Người trẻ tuổi chỉ có thể ăn 10 quả là cùng thôi. 17 quả gì chứ, nếu vậy thì chắc phải ăn cùng với món kem parfait thôi, dùng không!?
- Nhân tiện, ly kem parfait cay có thể đưa kẻ sát nhân xuống địa ngục liệu có thể cay hơn nữa được không?
- Loại đó cũng chỉ có 10 quả thôi.
- Tốt quá rồi, vậy nhờ tiểu thư chọn giùm em 17 quả.
-Vậy… Kotarou-chan thật sự muốn ăn sao…?
- Đương nhiên, cay như parfait lúc đó tệ quá, cháu ăn sạch sẽ ngay ấy mà. Lần này cháu mới bước vào trận chiến cực hạn của vị cay. Nói gì thì nói, kẻ cháu muốn đưa đến tử địa chính là…
- Đúng là nam tử hán! Được rồi, 17 quả luôn!
Cũng chẳng mất quá nhiều thời gian là tôi đã có được một suất cà ri không thịt. Nhìn qua thì cũng giống hệt bình thường. Nhưng cái lắt léo bên trong thì chỉ mình tôi biết.
Tôi vẫn đứng đó, chưa rời khỏi quầy ngay. Mà đang ngẫm nghĩ cách sao cho không có chuyện thất bại như lần trước được.
“Được rồi, lần này mình sẽ nếm thử trước cho chắc chắn”.
Úi chà… Uguuuguuu….
Không còn từ gì để nói, nhưng tôi phải cố nhịn cơn nóng đang như muốn xé tan cổ họng vậy.
“Cái này thật tuyệt vời, 17 quả…”.
Nhưng làm thế nào để cô ta ăn món cà ri cay này được nhỉ? IFF (Trang bị nhận biết địch ta), tuy sẽ thành công nhưng cũng rất là nguy hiểm.
Nhấc đĩa cà ri lên, tôi khẽ khàng nhìn xunh quanh, hòng tìm ra vị trí của Lucia.
- Nơi này không có ai sao? Cảm ơn nhé!
Lucia cười rất tươi với người bên cạnh. Cuối cùng thì cô ấy cũng tìm được một chỗ trống. Đặt đĩa cà ri lên bàn và ngồi xuống…

Vậy nha, hẹn gặp vào tuần sau


#35

Tuần vừa rồi đau ốm quá, giờ mới có phần tiếp theo dành cho mọi người.
Nhấc đĩa cà ri lên, tôi khẽ khàng nhìn xung quanh, hòng tìm ra vị trí của Lucia.
- Nơi này không có ai sao? Cảm ơn nhé!
Lucia cười rất tươi với người bên cạnh. Cuối cùng thì cô ấy cũng tìm được một chỗ trống. Đặt đĩa cà ri lên bàn và ngồi xuống…
Tôi bèn lại gần, nói:
- À nè, chỗ này có người ngồi trước rồi….
- Cái gì? - Lucia tròn mắt: Ai, ai ngồi trước chứ? Nếu đã không bảo vệ được chỗ ngồi thì người khác ngồi vào cũng là chuyện thiên kinh địa nghĩa mà.
Nếu tôi mà cố cãi lại, thì lớp trưởng chắc chắn sẽ có phản ứng và món cà ri kia tôi chẳng thể làm nó cay lên để trị cô nàng được. Tôi đành ngồi sang chỗ trống bên cạnh Yoshino ở gần đó, rồi nhẹ nhàng đặt đĩa cà ri xuống bàn.
Độ cay của các đĩa cà ri bình thường chỉ có khoảng 3 quả ớt, đĩa cà ri này có tới 17 quả, vậy là độ cay đã cao hơn ba lần so với mức cay thông thường rồi. Đừng nói là ăn, ngay cả việc nếm không thôi cũng đã đủ sợ rồi. Theo lý mà nói, tuy là những quả ớt có độ cay khác nhau, nhưng đại khái cũng tùy vào số lượng là chính. Hơn nữa, lẽ ra theo hệ trò chơi tấn công dạng STG (trò chơi xạ kích) thì phần xác suất cũng tỷ lệ với số lượng nhiều ít.
Tới đây, tiếp tục phân thắng bại đi nào, KonoHana Lucia…
Nếu như cô nàng ăn phải ly kem parfait với 17 quả ớt thì không biết bộ dạng sẽ như thế nào nhỉ…!?
- Như vậy thật tuyệt quá. - Tôi lẩm bẩm: Có thể nhìn thấy cô ta vừa kêu “Ui chà” vừa chạy thì cố nhiên tuyệt nhất rồi. Nhưng mà nếu như cô ta có thể ăn hết thì không phải chúng ta sẽ được tận mắt nhìn thấy một truyền thuyết mới được sinh ra hay sao?
- Đừng có nói nhăng cuội nữa - Yoshino ở bên cạnh nói: Mà trưa nay ông định tuyệt thực đó à?
- Cậu đang nói gì vậy chứ Yoshino… - Tôi quay sang nhìn cậu ta: Mà đồ ăn trưa nay của ông đâu rồi?
- Thật lòng thì tôi muốn giết ông quá đi thôi. Đi, đi ra ngoài chúng ta nói chuyện.
- Ấy ấy ấy, phiền quá à. Ông bình tĩnh một chút. À, đây rồi, ăn đi, ăn đi mà.
Tuy miệng nói với Yoshino, nhưng tôi vẫn nhìn sang bên lớp trưởng xem cô ấy như thế nào.
Kéo tấm băng đề chữ “trị an” lên vị trí ban đầu, cô ấy bắt đầu xúc đầy một thìa kem ăn ngon lành.
Nếu là người bình thường, với một đĩa cà ri 17 quả ớt chỉ một thìa cũng đã đủ tiêu rồi. Như một lão nào đó trong phim điện ảnh, không chết thì cũng tàn phế ý mà. Nhất định sẽ giống như trong phim, ký lý cô lô một tràng rồi mắt nổ đom đóm, nôn ọe thành một bãi dưới đất, sau đó là vào viện cấp cứu. Thế nhưng, đối phương đã có thể ăn ngon lành ly farfait có 10 quả ớt thì cũng đã xứng danh là tân nữ vương đồ cay rồi. Mà nói về cay, đối với cô ấy không biết cổ chịu được cay ở mức nào nhỉ…
Không, không đùa thế được. Nếu cô ấy mà ăn hết sạch thì lại có chuyện gì xảy ra không nhỉ…!?.
Chỉ thấy Lucia ăn ngon lành từng thìa từng thìa cà ri với vẻ mặt dường như không cảm thấy cay là gì:
- Nước tương này ngon thật…
Úi chà… chuyện gì thế này!? Tôi ngạc nhiên đến kinh hãi. Tới 17 quả ớt đấy… Cay mức đó là coi như chẳng có chuyện gì thì đây đúng là một tân nữ vương xuất hiện rồi. Tôi trố mắt nhìn người đó ăn từng thì cà ri một cánh ngon lành, coi mọi việc cứ nhẹ như không ấy.
- Không thể nào… Chuyện này thật ngốc quá…
- Ngốc là ông đấy!! - Yoshino ở bên cạnh quát tướng lên: Cà ri của tôi sao lại thế này??
Tôi quay sang nhìn, hắn ta chỉ vào đĩa cà ri mà tôi vừa đẩy sang, nói:
- Đây rõ ràng là thịt heo, tôi gọi món không thịt cơ mà!
- À à, đó là vì tôi thắng lợi đó…. Là tôi thua, à ú.
Trong tiếng Nhật, “thắng lợi” (勝つ) và "カツ" đồng âm - ND.
Yoshino tỏ ra ngạc nhiên:
- Hả? Ngay từ đầu ông muốn nói gì đây? Chiều nay ông nên đến bệnh viện mà xem bệnh cho đám chó mèo đi là vừa.
Phớt lờ lời nói của Yochino, tôi liếc mắt nhìn sang Lucia ở bên cạnh:
- Ừm… Cà ri ở trường học cũng không tệ lắm, mùi vị rất ngon.
Nhìn vẻ mặt tươi cười của Lucia kìa. Tôi hơi thấy bực, liền đứng lên và tiến lại gần cô ấy.
- Yo… Yooh, lớp trưởng. Đã ăn xong rồi sao?
- Te… Tennoji Kotarou!?
Cô ấy chợt hơi đỏ mặt. Có lẽ là do bối rối vì vừa mới ăn xong mà đã có một thằng con trai bằng tuổi cùng lớp đến tán dóc rồi. Hơn nữa, chuyện này hôm qua cô ấy cũng chưa chắc đã quên.
- Phải đấy,… có… có chuyện gì sao? Tôi ăn cà ri… chẳng lẽ… rất kỳ lạ sao!?
Tôi nghe được thanh âm hỗn tạp của những cảm xúc đan xen của cô ấy, tôn kính, hơi hoảng, bối rối và có chút gì đó ngượng ngùng trong ngữ khí của Lucia.
Bởi vì độ cảnh giác trong tim lớp trưởng qua câu trả lời vừa rồi rất mạnh, nhưng nhìn biểu hiện trên gương mặt cô ấy, cái vẻ như muốn nói là “Đang ăn cà ri mà bị nhìn chằm chằm thì xấu hổ lắm đấy” của các cô gái bình thường ấy.
Nhưng cái danh hiệu xuất sắc “Ăn hết sạch đĩa cà ri cay 17 quả ớt của địa ngục”, thì một chút xíu cũng chẳng nhìn thấy trên gương mặt trái xoan của Lucia.
“Chẳng lẽ lại có ai đổi đĩa cà ri rồi sao? Không phải đâu à, phải thử xem mới được. Mà mình đã luôn quan sát mà! Ai mà muốn đổi thì làm sao qua mắt mình được chứ? Không sai được mà, lớp trưởng đã ăn 17 quả ớt rồi!”.
- Chuyện gì vậy? Tôi ăn cà ri thì có gì lạ lắm sao!?
Giọng ngượng nghịu của Lucia lại vang lên. Có lẽ là do tôi cứ đứng gần cô ấy làm cho Lucia cảm thấy không được tự nhiên chăng?
- Lỳ lạ. Chắc chắn không có hoặc là giả vờ. Thật kỳ lạ quá mà.
Lời nói còn chưa dứt, đã thấy một bàn tay trắng tinh đưa lên, chỉ nghe sầm một tiếng nặng nề vang lên. Trước mắt tôi tối sầm đi, đã hôn ngay mặt bàn rồi. Trong nhà ăn này có rất nhiều món rau ngon có tiếng, thế nhưng người được biết mùi vị của mặt bàn, tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả, ngoài Tennoji Koutaro tôi ra thì chắc chẳng còn ai khác…
Lucia vẫn ấn đầu tôi xuống mặt bàn, nói:
- Xin lỗi nhá, rất xin lỗi thực tại nhá…! Kẻ thù của con gái, Tennoji Koutarouuuu~~~!!!
… Không thể nào. Sao có thể tưởng tượng thực tại lại phũ phàng đến vậy?
“Cậu dám mang cà ri cay đến đây hả?”, vẻ mặt cô ấy như muốn nói vậy trong khi tay vẫn giữ chặt đầu tôi chưa chịu buông ra.
Thế nhưng, tuy đúng là vừa rối tôi có lỡ lời thật, nhưng vấn đầu đâu phải là cà ri có cay hay là không đâu.
Quả nhiên, sự tình đến nước này thì chắc chắn lại là do ai đó đã đổi đĩa cà ri sao?
Hoặc cũng có thể là, nếu như đó là sự thật đi chăng nữa, là cảm giác về vị cay của người này vốn đã khác biệt hoàn hoàn so với những người bình thường trên thế giới này vậy.
- Đạo lý nào lại như thế được! Nếu không phải người khác thì làm sao có thể làm được chuyện không tưởng này.
Quả nhiên trong cái gọi là cơ sở lý luận của tôi thì chắc chắn là đúng. Cay siêu cấp khi đã vượt quá giới hạn thì sẽ biến thành ngọt, chuyện ngược đời như thế nhất định không thể sai được!
- Dù sao thì mình vẫn nên kiểm tra lại những sự kiện đã trải qua.
Nghĩ vậy, tôi cố đẩy Lucia ra, rồi đứng bật dậy, chạy nhanh ra phía cửa sổ. Quá bất ngờ trước sự phản kháng đột ngột, Lucia bị đẩy lùi về sau vài bước. Trong khi đó, trong tay tôi là một chiếc thìa mà cô ấy vừa ăn. Nói thì có vẻ lâu, chứ thực ra, trong lúc đẩy Lucia ra, tôi đã tiện tay cầm luôn chiếc thìa của cô ấy đang ở trên mặt bàn và mang nó theo.
“Rốt cục đã xảy ra chuyện gì…? Không lẽ đây lại là phản ứng hóa học? Nếu là vậy thì để ớt cay biến thành ngọt thì cần những phụ gia gì!? Quả nhiên sau vụ nổ kinh hoàng sinh ra vũ trụ ngay lập tức đã xuất hiện phi thuyền vũ trụ rồi…! Bí mật của hiện tại, chắc chắn nằm trong đĩa cà ri và rồi. Đến đây nào, thế giới chiến của 17 quả ớt. Dù còn sống nhưng cũng tàn phế… thì có gì đáng sợ. Mình chính là muốn đuổi theo một vị giác mới của vũ trụ này…”.
Ý nghĩ của tôi nói ra thì lâu, nhưng đúng ra thì chúng chỉ diễn ra trong chớp mắt mà thôi. Cũng trong chớp mắt đó, có lẽ Lucia đã nhận ra chiếc thìa tôi đang cầm trong tay chính là chiếc thì mà cô ấy vừa dùng để ăn cà ri. Tiện đây cũng xin nói thêm rằng, đĩa cà ri mà Lucia vừa ăn đã bị tôi tráo đổi bằng đĩa cà ri có 17 quả ớt ngay khi tôi nói chuyện nhằm đánh lạc hướng ánh mắt của cô ấy. Và việc đánh tráo đó cũng diễn ra khá là trót lọt. Còn đĩa cà ri cô ấy gọi thì tôi đưa sang cho Yoshino.
Giờ xin trở lại với mạch chính của những sự kiện ngày hôm nay.
Hét lên “Uwwaaaaa” một hơi, không chút do dự, tôi đưa chiếc thìa trong tay vào miệng, liếm một phát sạch trơn tất cả những gì còn sót lại.
… Sùm sụp…
Nghe đi nào, thời gian như ngừng lại, trong khi lưỡi đang lướt dần vào khối thép lạnh, tôi bỗng nghe được một thanh âm. Nhưng tôi mặc kệ, mà tiếp thêm một bước, trực tiếp liếm tấm thép trong miệng. Cảm giác này là….?
- Yaawwaaaaaaaaaaa!!
Chỉ thấy một luồng khí nóng cực mạnh trào lên từ cổ họng như muốn xé toang rồi thiêu rụi tất cả những gì nó đi qua.
“Sắp chết rồi! Sắp chết rồi! Nước, nước… Cho tôi một cốc chanh lạnh không nóng!!”
Đó là những gì tôi đang nghĩ, có lẽ gương mặt tôi lúc này vô cùng khó coi.
Nhưng có một điều chắc chắn là tôi hiểu rõ. Đĩa cà ri mà lớp trưởng ăn chính là đĩa cà ri có 17 quả ớt. Còn tại sao phản ứng hóa học lại không sinh ra thì quả là một kỳ tích. Đơn giản mà nói thì đây chính là 17 quả ớt.
Lý do thì tôi cho rằng có hai lý do cụ thể;
1. Đĩa cà ri KonoHana Lucia ăn đúng là đĩa có 17 quả ớt.
2. KonoHana Lucia lần nữa lạnh lùng ăn hết sạch.
“Chuyện gì vậy chứ… Đem cả mạng ra để kiểm nghiệm mà đều có chung kết quả là, lớp trưởng là người lạnh lùng vô đối. Kết quả đơn giản chẳng lẽ chỉ có vậy? À, đây… chẳng lẽ là… Moses sao?”.
À, tôi vừa nhắc đến cái tên Moses rồi. Hét lên “Ugu” một tiếng làm rung chuyển biển xanh, mở ra một con đường xuyên qua đại dương. Đạo Cơ đốc xưa vì muốn tìm ra ông trong một biển người hỗn loạn đã hét “Ugu” để làm dân dạt cả sang hai bên. Sau đó, dừng chân bên bờ biển, với một bàn tay trắng giơ cao quá đầu, trên mặt hiển thị sự phẫn nộ đến vô cùng của quỷ thần…
Mà khi đó, dừng lại bên bờ biển làm gì…
Tay tôi cần thì cô ấy vừa ăn cà ri khi nãy, lại một lần nữa thấy tôi liếm sạch trơn, Lucia mặt đỏ gay vì giận (cũng có thể vì ngượng không biết chừng à), nói lắp bắp từng lời:
- Ba… bẩn thỉu… bẩn thỉu…. Lại một lần nữa lại một lần nữa…. mang thì của tôi, mang thìa của tôi…
Nói thật thì, trông Lucia lúc này khiến tôi sợ hãi, còn sợ hơn cả luồng khí nóng đang cuần cuộn thiêu đốt cổ họng mình. Tôi vội trình bày:
- Ấy khoan khoan, nghe tớ nói đã nào. Tớ chỉ là đem mạng ra để kiểm nghiệm lại kết qủa cuả phản ứng hóa học thôi mà.
[FONT=Times New Roman]- Vậy à? Vậy thì tính mạng của ông giờ chẳng còn lưu luyến gì nữa hả. - Giọng lắp bắp đầy ngượng ban nãy của Lucia đã biến thành giọng rành rọt lạnh lùng, rồi nhanh chóng chuyển sang thành tức giận: Đồ bẩn thỉu biến thái khốn nạn, đi chết đi, Tennoji Kotarouuu~~~~!![/FONT]
Và cô nàng sấn tới, chẳng để tôi kịp nói thêm gì nữa.
Trước mắt tôi chợt trắng phớ một màu, thời gian dường như trôi vô cùng chậm chạp. Tiếp nhận những cú đánh với tốc độ vô hạn nhanh ngang với tốc độ ánh sáng, toàn thân tôi chỉ cảm thấy đau nhức. Vừa mới “bay” lên trời sau cú đáng, còn đang lơ tơ mơ lờ tờ mờ thì đã thấy một bóng trắng áp sát kèm theo là “rầm rầm rầm”, ba âm thanh đanh gọn nổ lên. Chỉ biết Lucia đã đánh bồi thêm 3 cú quyết định nữa, hạ gục tôi chỉ trong chớp mắt với hai chuỗi combo mạnh vô đối.
http://nv4.upanh.com/b5.s35.d3/030c3bb537989a6f396ced1a5eb4408a_54035444.fglc04b.jpg
Úi chà chà… Chết chưa ta ơi…
Giờ thì danh xưng của tôi đã biến thành “Kẻ thích liếm thìa ăn của nữ Lv2” rồi.

- Được rồi. Buổi học hôm nay đến đây là kết thúc.
Tiếng của cô chủ nhiệm đã kết thúc 6 tiết học tại trường. Thời gian sau giờ học chính là để học sinh tham gia vào các hoạt động của các hội. Và dĩ nhiên, tôi quyết định đến phòng sinh hoạt để báo cáo.
Tôi chẳng có chút kinh nghiệm nào trong việc hoạt động xã đoàn cả. Vậy cho nên đây sẽ là những kinh nghiệm đầu tiên. Tâm tình tôi có chút dao động. Chuyện như thế này, tôi mới gặp lần đầu tiên.
- Xin phép nha.
Vừa nói, tôi vừa đẩy cửa bước vào.
- Cậu đến rồi à.
Hội trưởng của tôi, Senri Akane vẫn ngồi ở vị trí gần như cố định, thấy tôi vào chỉ hơi mỉm cười. Cô ấy cũng chẳng đứng dậy, có lẽ vì Akane vừa có thân phận là hội trưởng lại vừa là senpai nữa. Chỉ hơi mỉm cười nói như vậy cũng đã chứng tỏ cô ấy mừng lắm rồi đó.
- Xin chào.
Vừa nói, tôi vừa bước vào trong. Tiện thể nhìn xung quanh xem thế nào. Căn phòng vẫn chẳng hề thay đổi gì so với đêm qua, mà chính xác hơn là rạng sáng ngày hôm nay. Và cũng chẳng có ai khác ngoài Akane và tôi.
- Cậu đang làm gì vậy?
- Xem thử xem có hội viên nào khác không thôi mà.
- Làm gì có ai nữa. - Akane nhẹ nhàng nói, dường như cô ấy coi chuyện hội chỉ có hội trưởng và một thành viên duy nhất là chuyện quá bình thường vậy.
-… Hoàn toàn không có sao?
- Hội nghiên cứu siêu tự nhiên tiếp cận vô hạn đến bộ u linh mà. - Akane vẫn cười.
- Không không. Chí ít cũng có ba mạng chứ. Hội nghiên cứu phải vậy mới đúng chứ.
Tôi chợt nhớ đến điều lệ của các hội trong trường. Hội nào cũng phải có ít nhất 5 thành viên và 1 cố vấn. Nếu không đủ thì bắt buộc phải giải tán.
- Nhìn phòng sinh hoạt của chúng ta như thế này, cậu nghĩ nơi này thì nghiên cứu điều gì nào?
Thanh âm của Akane vang lên, vẫn nhẹ nhàng và pha chút bỡn cợt, rồi cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, nói:
- Nếu như cậu cứ thế này, đối với cậu mà nói thì năng lực nhận biết vô cùng bấp bênh đấy.
-…
Trong lòng tôi chợt cảm thấy bất an vì một điều mà chính tôi cũng không rõ.
Vấn đề là, tình huống học viện hiện tại lúc này như thế nào? Tuy là không rõ ràng cho lắm, nhưng tôi cá cảm thấy có gì đó hơi giả dối với hiện tại vậy. Tỷ như có một nơi thần thánh này, có một cô gái…
Lại nghe Akane nói:
- Trong danh sách hội viên có ghi kín tên của các hội viên đấy thôi.
- Vâng, là các hội viên u linh (hội viên ma).
- Chính là như vậy - Akane cười.
- U linh bộ đầy các u linh hội viên thì giải quyết các vấn đề về u linh…. Tình huống này là thế nào đây?
- À, kết quả thế nào vậy?
- Kết quả bi thảm…
Thế rồi tôi kể lại chuyện đêm qua. Chuyện Thức Thần tôi dựng tại bàn ở nhà bị xé tan nát.
Nghe xong, Akane bình thản nói:
-… Ồ, có hiệu quả đấy.
Rồi “ừm” một tiếng, mỉm cười nhìn tôi.
- Nếu vậy thì thật phí quá mà.
Âm dương đạo thật sự có tồn tại, chuyện này tôi tự mình cho rằng mình phải chấp nhận nó.
- Vậy sau này Thức Thần hội có xu thế gì.
- Có chút kinh ngạc đấy.
-… - Tôi thầm nghĩ, rồi hỏi: Là chị làm phải không?
- Không, tôi có làm gì đâu. - Akane đáp gọn, rồi nói: Thứ gì cuối cùng cũng trở về với nguyên bản của nó. Nếu đã vậy thì là rác thôi.
- !?
Có lẽ cô ấy muốn ám chỉ việc Thức Thần được sinh ra từ giấy, sau khi chết trở thành giấy vụn, mà đã là giấy vụn thì tất nhiên cũng là rác luôn rồi. Kiểu lạnh lùng như vậy tôi cũng đã có nhiều hiểu biết.
Mỗi tuần được một ít như vậy thì đến bao giờ mới xong được nhỉ??